Vân thường C5

Edit&Beta: BachLien

CHƯƠNG THỨ NĂM: KHÚC TRÚNG Ý HOẠ TRÚNG TÌNH

Bên trong phòng khách Nguyệt phủ đặt một bàn ăn bằng gỗ lim được chạm khắc tinh xảo, trên bàn bày các món ăn sơn hào hải vị.
Xung quanh bàn thứ tự ngồi từ Long Mạc đến Nguyệt tướng quân, Nguyệt phu nhân, tiểu thư Nguyệt Hạ Hương cùng tiểu thiếu gia Nguyệt Thanh Huy.
Mỗi người phía sau đều có một tiểu nha hoàn đứng hầu, bưng trà rót rượu, ân cần hầu hạ.
Đứng phía sau Long Mạc là hai người, Kha Quý cùng Y Vân, tất nhiên việc hầu hạ lần này không tới lượt Kha Quý.
Y Vân chưa bao giờ tham dự yến tiệc thịnh soạn như vậy trước đây, bởi vì Nguyệt lão phu nhân chỉ ở trong nhà, ngày ngày ở Thuý Vu Hiên ăn chay niệm phật, thân là nha hoàn bên cạnh người nên hiển nhiên Y Vân cũng ít khi ra ngoài.
Nếu không phải do Long Mạc, hôm nay Y Vân cũng sẽ không tham dự, tất nhiên cũng không nhìn thấy nhiều món ngon như thế này. Mùi rượu thịt tràn ngập chóp mũi, làm nàng nhớ đến những ngày cùng mẫu thân chịu cảnh màn trời chiếu đất mà không khỏi ưu sầu. Thế cho nên nàng luôn quên châm thêm rượu.
Mỗi một lần rượu vơi đi, Long Mạc lại hừ lạnh một tiếng, Y Vân liền cuống quít rót rượu. Mỗi lần muốn dùng món nào, hắn chỉ cần liếc mắt, Y Vân liền gắp nhưng hắn một chút cũng không ăn. Y Vân hết xoay chỗ này lại hướng đến chỗ kia, nàng biết là Long Mạc cố ý làm khó dễ mình nhưng vẫn nhẫn nhịn.
Ai bảo nàng là nha hoàn còn hắn là hoàng tử, vẫn là đừng nên đắc tội với hắn.
Long Mạc mắt lạnh nhìn, chứng kiến Y Vân vì bị mình sai khiến mà vô cùng bận rộn, trên mặt lại không hề kinh hoảng mà ngược lại rất bình tỉnh từ tốn. Nếu thay bằng nha hoàn khác, khi quên rót rượu, bị hắn hừ lạnh một tiếng hoặc lạnh lùng nhìn, đã sớm bị doạ quỳ xuống dập đầu.
Vốn định trêu đùa tiểu nha hoàn này, không nghĩ tới ngược lại làm cho mình thất vọng. Da mặt nha đầu này thật dày, vẻ mặt thật bình tĩnh thong dong, cũng không lạ gì mà có thể mê hoặc được vị tiểu thiếu gia Nguyệt phủ.
Chẳng mấy chốc thì yến tiệc cũng kết thúc.
Một lúc sau trà bánh được mang lên, Nguyệt Hạ Hương nhẹ đứng lên, hướng Long Mạc cúi đầu, dịu dàng nói: “Vương gia, tiểu nữ nguyện vì Vương gia thổi thủ khúc giúp vui, người có nhã hứng nghe?” Nguyệt Hạ Hương sớm đã đứng ngồi không yên, nhìn thấy Y Vân hầu hạ Nhị hoàng tử, nàng liền cảm thấy bất an. Không nghĩ Y Vân lại xuất hiện ở đây, điều này đối với Nguyện Hạ Hương là một sự uy hiếp không nhỏ.
Hôm nay nàng đã dụng tâm ăn mặc chải chuốt, mỗi một phục trang đều tráng lệ, kiểu dáng mới mẻ, cổ áo cổ tay thêu hoa tinh tế, biến nàng thành một đoá hoa xinh đẹp. Chỉ là so ra vẫn kém xa Y Vân, Y Vân mặc một bộ quần áo trắng tinh, như một áng mây, thanh khiết cùng phiêu dật.
Long Mạc nhẹ nhàng vuốt cằm nói: “Bổn vương có muốn cầu cũng không được. Tiểu thư, xin mời.” Tiểu nha hoàn này xuất hiện, thiếu chút nữa làm hắn quên đi nhiệm vụ lần này, phụ hoàng bắt hắn chọn một vị thiên kim của trọng thần trong triều làm Vương phi, nếu Nguyện Hạ Hương đúng như ngày ấy tài hoa xuất chúng, hắn sẽ đồng ý.
Dù sao, thân là con cháu hoàng thất, thành thân cũng là vì chính trị.
Nguyện Hạ Hương lấy ra một chiếc sáo liễu mà Y Vân đã sớm chuẩn bị từ trước, để lên khoé môi, nhẹ nhàng thổi. Trong phòng nhất thời bị tiếng nhạc vây quanh.
Mỗi lần nghe thủ khúc này, Y Vân liền nhớ đến người thiếu niên kia, trước khi tiến vào Nguyệt phủ, nàng cùng mẫu thân ở Lăng Hà đã từng cứu sống vị thiếu niên bạch y kia.
Nhớ tới hắn một thân áo trắng ngồi ở mạn thuyền thổi sáo thật tốt, phóng khoáng mê người như vậy. Không ai biết Y Vân cũng là vì người đó mà yêu bạch y. Thu thuỷ khúc hắn thổi thực êm tai, vốn thủ khúc này không có tên nhưng hắn nói cứ gọi Thu thuỷ khúc đi. Y Vân hỏi vì cái gì, hắn nói chỉ cần thổi thủ khúc này, ta liền nhớ tới thu thuỷ gợn sóng. Y Vân bảo dòng nước này thiếu chút nữa dìm chết ngươi vậy mà còn nhớ tới nó à.
Thiếu niên nhìn ánh mắt trong suốt của Y Vân nói, thuỷ này không phải là thuỷ kia.
Khi đó Y Vân cũng không hiểu được ý nghĩa của câu nói đó.
Sau này khi nàng đọc sách ở Tướng quân phủ, đọc thấy “Vọng xuyên doanh doanh thu thủy, Túc tổn đạm đạm xuân sơn.” *nhắm nhìn giọt nước mắt mùa thu nhẹ nhàng, buồn bã héo cả núi mùa xuân nhàn nhạt*,  mới hiểu được thu thuỷ chính là chỉ đôi mắt của mình.
Chỉ tiếc là từ nay về sau, thu thuỷ cũng không thể nhìn thấy được vị thiếu niên thổi sáo liễu kia.
Tiểu thư thổi thủ khúc thực thành thạo, xem ra người đã tốn không ít công sức. Không ngờ tiểu thư vì lấy cảm tình Long Mạc mà phải lao tâm khổ tứ như vậy.
Chỉ là với kẻ vốn lớn lên chốn hoàng cung, mắt nằm trên đỉnh đầu, Long Mạc không biết đã thưởng thức qua bao nhiêu âm sắc phi thường, liệu hắn có để tâm đến một thủ khúc dân dã này không. Chỉ sợ tiểu thư lúc này đây đã sai lầm.
Nhưng thật ngoài dự liệu của Y Vân, nàng đứng phía sau Long Mạc, dù không nhìn thấy vẻ mặt của hắn nhưng thấy chén ngọc trong tay hắn đang run lên.
Sự run rẩy rất là rõ ràng, chẳng lẽ thủ khúc đơn giản này lại khiến hắn cảm động.
Đôi mắt Nguyệt Hạ Hương di chuyển, nhìn thấy đôi mắt Long Mạc mà sửng sốt.
Nàng thấy ánh mắt Long Mạc kinh ngạc nhìn nàng, trong đấy không có sự thưởng thức cùng vui mừng, mà là tràn ngập ngạc nhiên, suy tư, nghi ngờ.
Hay là nàng thổi sáo sai rồi? Nhị hoàng tử không thích, cứ tưởng rằng việc này sẽ khiến người chú tâm đến. Thật không ngờ. Nàng thật sự không nên mạo hiểm như vậy, một vị hoàng tử tôn quý như thế, làm sao có hứng thú với một khúc nhạc thôn dã cơ chứ.
Sớm biết thế này nên thổi sáo ngọc, nhưng mà sáo ngọc cũng chẳng phải sở trường của nàng, với lại hoàn cảnh cũng không tiện để Y Vân thay thế mình. * pà nì dám lợi dụng ss. Hận *
Nguyệt Hạ Hương trong lòng rối loạn, nàng thậm chí không có ý thức được thủ khúc đã bị ảnh hưởng, âm thanh không còn trọn vẹn như trước.
Tiếng nhạc lúc nhanh lúc chậm, tựa như tâm tình rối loạn của nàng.
Y Vân nhận thấy điều bất thường, trong lòng thực vì tiểu thư lo lắng. Mới vừa rồi còn diễn tấu vô cùng thành thạo, như thế nào lại rối loạn như vậy.
Chỉ là người khác hình như cũng không có chú ý tới, Y Vân không thể không nghi ngờ mấy vị quý nhân này, có phải đã nghe nhã nhạc đến ngán, một âm sắc đơn giản như vậy, lại bị mất nhịp mà làm cho bọn họ nghe như say như dại.
Y Vân bỗng nhiên có một cảm giác khó chịu, ngẩng đầu nhìn lên, thấy Nguyệt tướng quân đang nhìn về phía mình, dáng vẻ hình như là vô cùng kinh ngạc.
Ánh mắt Nguyệt tướng quân làm cho Y Vân có một chút bất an, vị tướng quân khôi ngô xuất thần này đã khiến nàng rất bội phục. Nghe nói nhiều năm về trước hắn chia ly nương tử cùng mẫu thân đến biên ải trấn thủ, mười mấy năm qua đã đánh lui quân phía Bắc nhiều lần.
Nguyệt tướng quân nhìn nàng như vậy, hay là nàng thật giống với một người nào đó? Y Vân âm thầm quyết định đem chuyện này tra ra rõ ràng.
Cuối cùng Nguyệt Hạ Hương cũng ngừng lại.
“Nguyệt tiểu thư, không biết khúc này có tên là gì?” Long Mạc trầm tĩnh như nước nói, vẻ kinh ngạc vừa rồi dường như không còn tồn tại.
Nguyệt Hạ Hương cúi đầu, ôn nhu nói: “Tiểu nữ mạn phép, khúc danh Thu Thuỷ khúc.” Nói xong vẫy vẫy tay, Lục nhi cùng Thanh nhi song song đi tới , trên tay Lục nhi là một bức hoạ.
Nguyệt Hạ Hương nghĩ đến Long Mạc vừa rồi không chú tâm thưởng thức, cho nên nàng quyết định mang bức hoạ kia ra.
“Vương gia, tiểu nữ hôm kia chợt vẽ một bức hoạ, nghe nói Vương gia là người tinh thông cầm kỳ thi hoạ, nên xin Vương gia chỉ giáo.” Dứt lời, đưa mắt ra hiệu, Lục nhi cùng Thanh nhi hai người từ từ đem bức hoạ mở ra.
Bức hoạ vừa hiện, trong phòng mọi người chỉ cảm thấy trước mắt sáng ngời, thanh sơn lục thuỷ mang theo hơi thở mùa xuân tràn vào.
Đây đúng là Y Vân ngày đó vẽ nên.
Long Mạc liếc mắt một cái liền nhìn ra, đây là Lăng Hà Sơn cùng Lăng Hà Thuỷ. Chỉ có Lăng Hà Sơn mới mỹ mà không mị, chỉ có Lăng Hà Thuỷ thanh mà không lạnh.
Bức hoạ này vẽ ra Lăng Hà xinh tươi, say người. Lại nói phong cảnh hữu tình hoà vào nhân ảnh mờ ảo. Bạch y nữ tử kia tuy nói là ở xa, dung mạo không rõ ràng, nhưng mà thần thái lại tự nhiên, tư thế nhẹ nhàng.
Không nghĩ tới tài hoa của Nguyệt Hạ Hương lại xuất chúng như vậy. Non nước cùng cánh thuyền hoà vào nhau, còn có cánh cò trắng bay vào không trung. Tất cả đều rất đỗi quen thuộc, thân thiết.
Cảnh sắc như thế này giống như đã từng gặp qua.
Long Mạc lờ mờ nhớ đến thân ảnh một tiểu cô nương.
Cô bé kia mặc một thân áo vải chấp vá. Có lẽ là do thường xuyên ăn không no bụng, nên thân hình thực gầy, khuôn mặt nhỏ nhắn, tóc dài đen nhánh. Có lẽ vì thường xuyên lưu lạc bên ngoài, sắc mặt đen nhẻm, nhưng khuôn mặt lại thanh tú.
Trong lòng Long Mạc xem tiểu cô nương này cũng như tiểu muội của hắn Thanh Tâm công chúa, bím tóc dài đến eo, làn da trắng noãn, mặc tầng tẩng lớp lớp sa y, quấn quít lấy hắn làm nũng không rời, gặp chuyện gì đáng sợ chỉ biết anh anh khóc.
Nhưng mà cô bé này lại không giống như thế, nàng ở trong nước linh hoạt chuyển động như cá, thành thục chèo thuyền cứu hắn từ dưới nước lên.
Nàng có ánh cười trong suốt mà yếu ớt, đôi mắt sáng lanh lợi. Nụ cười của nàng làm cho hắn cảm nhận được sự ấm áp gần gũi. Nàng gọi hắn một tiếng Bạch y ca ca, thanh âm tựa như chim hoàng anh, thực dễ nghe.
Nàng nói khi nàng trưởng thành cũng muốn mặc bạch y, trên chiếc thuyền xuôi dòng thu thuỷ hắn đã dạy cho nàng cách tấu lên âm sắc bằng sáo liễu.
Sự hồn nhiên, đáng yêu của nàng làm cho hắn muốn cùng nàng vĩnh viễn ở cùng một chỗ, thế nhưng không có khả năng, hắn là hoàng tử và rồi chẳng bao lâu nữa thị vệ sẽ tìm ra hắn.
Ánh mắt Long Mạc theo bức hoạ chuyển sang gương mặt Nguyệt Hạ Hương.
Nàng giống sao, thật sự giống với cô bé kia sao?
Mặt mày hình như có chút tương tự, dù sao cũng đã qua nhiều năm, hắn có chút nghi hoặc.
Nhưng nếu không phải nàng, như thế nào có thể thổi thủ khúc đó, đây chính là do chính hắn phổ nhạc, không có mấy người thổi được.
Nhưng nếu không phải nàng, nàng không thể nào hoạ ra bức hoạ này, tình cảnh năm đó cùng phong cảnh trong bức hoạ ăn khớp với nhau.
Nhất định là nàng, chính là hắn trăm triệu lần không nghĩ tới, nàng lại là tướng quân phủ tiểu thư.
Long Mạc nhìn chăm chú vào Nguyệt Hạ Hương, đôi mắt chứa đựng thâm tình dần dần nảy nở.
Một chút biến đổi này tựa như mồi lửa nhanh chóng lan tràn tới lòng Nguyệt Hạ Hương, nàng cảm thấy hai gò má nóng bừng, tâm cũng càng ngày càng đập nhanh.
Tiểu nha đầu, ngươi nhất định sẽ không nghĩ đến, bổn vương năm đó chính là thiếu niên bạch y chán nản u buồn kia.
Long Mạc đã quyết định, khi trở về liền làm cho phụ hoàng hạ chỉ, để Nguyệt Hạ Hương trở thành Vương phi của hắn.
Advertisements

8 thoughts on “Vân thường C5

  1. he he! hình như ta là khách đầu tiên vào nhà nàng thì phải

    * bắt tay* cho ta làm wen nhé!!

    ta là khuynh tuyết, nnagf có thể gọi ta là tiểu khuynh. ta đọc truyện này của nàng bên 2T rùi nên qua đây.( ta cũng bên 2T mà). chậc! lần đầu nàng edit như vậy là khá rồi, ta thì đọc rất nhiều truyện convert nhưng mà ko edit được ( sợ bị t/g đập vì edit ngu)

    nói chung tà ta vô cùng ủng hộ nàng ( giơ cả hai chân hai tay lun nhé!!)

    nhà của ta đây nè :http://khuynhtuyet.wordpress.com/

    hi vọng nàng cũng ghé qua chơi, bên đó cũng nhiều tỷ muội bên 2T lắm đấy!! ^_^

    • ^^ Mừng nàng vào nhà ta nhá!*rơi nước mắt* mãi mới có ai đó đến thăm. hì hì.
      nhất định ta sẽ ghé wa nhà of nàng. Nàng cứ gọi ta BachLien he. Thân

  2. Pingback: list truyện « tieuthutao

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s