Hải Đường C9-C10

Edit: Bạch Liên

Chương 9

Liêu Trí Viễn kinh ngạc nhìn chằm chằm vào ta, không nói nên lời.
Hiển nhiên những lời nói vừa rồi của ta, hắn nghe không sót một chữ. Vừa đúng hắn cũng thuộc vào đám người “tài hoa kiêu căng, suy nghĩ phù phiếm” mà ta mắng, nếu hắn mở miệng nói chuyện, vậy chính là hắn đang đánh rắm. Cho nên cả ba nam nhân ở đây đều ngậm miệng.
Ta không muốn nói lời vô ích, chỉ vì người này lại đứng chắn ngay cửa chính.
Ta mở miệng, lời nói còn chưa thoát ra, Liêu Trí Viễn đã phục hồi tinh thần, thân mình tránh đi, lùi về bên cạnh, lại làm ra dáng vẻ khiêm tốn thận trọng.
Ta không để ý đến hắn, nghênh ngang rời đi, để lại ở phía sau một căn phòng yên tĩnh.
Đợi cho đến khi không thấy người nào, ta mới rụt cổ lại, cả người đầy mồ hôi, nhanh chóng nhảy lên xe ngựa đào tẩu.
Trở về bên trong đình viện dành cho nữ quyến, nghe thấy công chúa đã tỉnh, nhưng lại đang khóc, nói mình phải rời bỏ đất nước xuất giá đến nơi xa xôi, không ngờ còn chưa xuất quan đã bị bắt nạt. Nghĩ đến cuộc sống ở trong hậu cung sau này, đời người còn có ý nghĩa gì, còn hy vọng gì mà sống, ô ô ô ô…
Ta ở bên ngoài nghe đến đau đầu, nên vẫn chưa tiến vào vấn an.
Trở về phòng, Hạ Hà vội tới giúp ta thay quần áo, lên tiếng nói: “Công chúa không muốn giữ con mèo gây hoạ kia nên cho người bắt nhốt vào phòng chứa củi, bảo là muốn giết để tế Lam Phương.”
Ta thở dài. Công chúa hồ đồ thì thôi, ngay đến hạ nhân cũng hồ đồ theo.
Con mèo kia tốt xấu gì cũng là do hoàng đế Bắc Liêu ban thưởng, đừng nói là nó giết gà, hôm nay nếu nó có cắn vào yết hầu của người thì vẫn là vật được ngự tứ. Trong khi công chúa nhất định phải gả cho Bắc Liêu đế. Nàng muốn giết con mèo mà trượng phu tương lai gửi tặng, điều này sẽ làm người Bắc Liêu nghĩ gì? Phu thê sau khi thành hôn biết phải chung sống với nhau thế nào?
Gia Nguyệt được nuông chiều đến hư hỏng, còn nghĩ mình là kim chi ngọc điệp được tất cả mọi người trong cung đình của Đông Tề sủng ái. Gặp một chút bực bội liền tìm đến cái chết, chờ tới lúc đến hoàng cung Bắc Liêu, trên có thái hậu, hoàng hậu, dưới có mỹ nhân được sủng ái, phe phái phức tạp, lòng người hiểm ác, hơn nữa sẽ không còn ai xem ngươi là báo vật, ngươi khóc cũng không ít gì.
Ta chẳng quan tâm đến cơm chiều, vội vàng đến phòng chứa củi.
Tiểu súc sinh lông vàng kia bị giam trong cái lồng bằng tre, nhu nhược vô lực khẽ kêu meo meo, mắt to ngấn nước, nhìn qua vừa vô tội vừa đáng yêu. Nếu như trước đó ta chưa từng thấy qua hàm răng cùng móng vuốt sắc bén của nó, nhất định trong lòng sẽ tràn ngập yêu thương.
Bắc Liêu đế thật không đáng coi trọng, khi dễ một nữ nhân thì có gì là hảo hán?
Tên thái giám phụ trách việc trông coi tiểu yêu này đem cánh tay đầy những vết cào cho ta xem, khóc lóc kể lể: “Súc sinh này nhìn nhỏ như vậy nhưng lại cực thông minh, tiểu nhân cũng chịu không ít khó khăn mới bắt được nó. Quận chúa ngàn vạn lần phải cẩn thận, đừng tới gần.”
Con mèo nhỏ hình như nghe hiểu tiếng người, kêu một tiếng meo meo, đi đến phía đầu của chiếc lồng, ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào ta.
Ta đối diện với nó một lát, vui vẻ phân phó: “Mở chiếc lồng ra.”
Tuỳ tùng đi theo đều kinh hãi, “Quận chúa, không được! Súc sinh này vô cùng hung hãn.”
Ta mặc kệ, dứt khoát tự mình mở chiếc lồng ra. Mọi người lập tức lui về phía sau ba thước.
Mèo con chậm chạp bước ra khỏi lồng. Ta ngồi trước mặt nó, vì vậy nó liền đi về phía cánh tay của ta.
Chỉ trong nháy mắt, lớp lông vàng trên cả người nó dựng đứng lên, há mồm, lộ ra răng nanh, lao thẳng tới cánh tay trái của ta.
Ta không chút hoang mang, thuận thế xoay người lại, tay phải vồ tới, bắt được lớp da mềm mại phía sau gáy của nó, đem cả người nó xách lên.
Mặc kệ ngươi là phục hổ hay phục long, mèo trong thiên hạ nếu bị tóm chặt ở chỗ này thì không có con nào có thể cắn người. Tiểu tử kia giận dữ, nhe răng nhếch mép, dùng sức vẫy vùng ở trong tay ta, giống như một con cá vừa mới bị bắt lên bờ. Nhưng cho dù nó có cố gắng thế nào cũng không thể thoát ra.
Ta cười hì hì đứng lên, nhìn nó khổ sở một hồi, sau đó giữ chặt, xem nó như một chiếc khăn mà dùng sức vẩy. Con mèo ở trong tay ta phát ra tiết tấu nhịp nhàng.
Mọi người nhìn thấy ta trêu đùa con mèo như vậy, đầu thấm đầy mồ hôi lạnh, đưa mắt nhìn nhau.
Ta vẩy một hồi rồi ngừng lại. Lúc này con mèo ở trong tay đã ỉu xìu, hai lỗ tai cùng bốn chân đều cụp xuống.
“Có ý tứ.” Ta cười nói, hỏi nó, “Còn cắn ta không?”
Mèo con nhỏ giọng meo meo một tiếng.
Ta lại hỏi: “Sau này có nghe lời ta không?”
Mèo con lại meo meo.
Ta đem ngón trỏ của tay trái đưa tới. Những người khác đều hít vào một hơi, nhưng mèo con lại vươn móng vuốt ôm lấy ngón tay ta, sau đó dùng đầu lưỡi phấn hồng mát lạnh liếm liếm, vô cùng ngoan ngoãn.
“Thế này mới ngoan.” Ta ha ha cười, đem vật nhỏ ôm ở trong lòng. Mèo con thật sự an phận, chỉ phát ra âm thanh grừ grừ thoải mái.
—————
Chương 10
Đêm đó, ta mang theo mèo con đi gặp Gia Nguyệt, đem việc lợi việc hại khi giết mèo nói sơ qua với nàng. Có lẽ Đại cô cô ở bên cạnh nàng cũng đã khuyên can, nàng liền bỏ đi ý định muốn giết mèo tế gà.
Nhưng mà nàng lại không muốn tiếp tục nuôi con mèo này. Chúng ta đều hiểu nếu cứ để con vật nguy hiểm như vậy ở bên người nàng cũng không tốt. Chủ nhân cũng như sủng vật đều phải được chú trọng. Gia Nguyệt khí nhược, trong khi con mèo này lại khí cường, mèo lấn át người là điềm xấu.
Vì thế ta trở thành chủ nhân thực tế của mèo con, cũng có nghĩa vụ nuôi dưỡng.
Con mèo này dũng mãnh như vậy, gọi Kim nhi cũng quá quái dị, ta tự ý quyết định cải danh cho nó thành Tiểu Kim. Chờ khi nó trưởng thành, chính là Đại Kim, đến khi già, có thể gọi Lão Kim. Tóm lại là rất thuận tiện.
Ba ngày trôi qua, ngày tốt cũng tới, công chúa hoà thân phải xuất quan.
Gia Nguyệt khoác một thân lễ phục của công chúa vô cùng long trọng, chúng ta cũng phải thay đổi phục trang của nữ nhân nhà quan viên. Đội ngũ đưa dâu chấn chỉnh lại đội hình, thổi sáo đánh trống, cờ hiệu tung bay phủ khắp toà thành, chưa khi nào náo nhiệt như bây giờ.
Trước khi xuất phát, công chúa nhìn về phương Nam dâng hương tế bái lần cuối cùng, lại khóc như lê hoa đái vũ (1), thở dài một tiếng: “Nương, đại ca, Gia Nguyệt lần này ra đi cũng không thể trở về!”
Quan chức Bắc Liêu đưa mắt nhìn nhau, khó mà nói nên lời.
Trong lòng ta cũng nghĩ: Cha, Nương, nữ nhi đến địch quốc làm đạo tặc, phù hộ ta bình an trở về.
Trong tiếng pháo đinh tai nhức óc, chúng ta lên xe, Phong Tranh dẫn đầu đội hình, quan chức đón dâu của Bắc Liêu đi theo phía sau xa giá *xe ngựa của vua*, chậm rãi ra khỏi cổng thành, men theo đường núi mà đi.
Đến giữa trưa, chúng ta đã tới Trường Dụ Quan, thay y phục tế tự. Buổi chiều, khi ngày lành tháng tốt vừa đến, cổng thành mở rộng, nghênh đón chúng ta ở bên ngoài chính là binh lính cường tráng của Bắc Liêu. Đội nghi trượng (2) của chúng ta ở lại trong thành, đội cảnh vệ cùng đội nghi trượng của Bắc Liêu gia nhập vào. Cỗ xe ngựa ban đầu của công chúa cũng không thể tiếp tục sử dụng, mà đổi thành phượng liễn do Bắc Liêu chuẩn bị.
Quan thống lĩnh đội cảnh vệ của Bắc Liêu xuống ngựa, vội bước tới vấn an công chúa.
Người này khoảng chừng hai mươi tuổi, ngũ quan anh tuấn thân thể cường tráng, vóc người cao lớn rắn rỏi, giơ tay nhấc chân cũng toả ra chí khí của một vị tướng dũng mãnh.
Ta nhịn không được mà liếc mắt nhìn Phong Tranh. Trong những nam nhân ở Đông Tề chúng ta, hắn cũng được xem là nam tử trẻ tuổi khí lực tràn đầy, hiện giờ so với hán tử của Bắc Liêu liền có vẻ nhã nhặn hơn rất nhiều.
Giọng nói vị thống lĩnh kia mộc mạc vang dội, từng tiếng một: “Thần, Mông Húc thỉnh kim an công chúa!”
Gia Nguyệt bị doạ đến mặt mày biến sắc, không ngớt kêu lên: “Thuỵ Vân, Thuỵ Vân ở đâu?”
Mọi người kinh ngạc. Ta liền bị gọi tới phượng liễn.
Gia Nguyệt bổ nhào đến, cầm lấy tay ta, “Thuỵ Vân, từ hôm nay trở đi, ngươi ngồi chung với ta. Ta biết ngươi học võ từ nhỏ, ta cho phép ngươi mang kiếm theo.”
Ta kinh ngạc, “Công chúa, phượng liễn của người, tiểu nữ không có tư cách ngồi cùng mỗi ngày.”
Đùa sao, mỗi ngày ta đều phải nghe ngươi vừa khóc vừa đánh đàn thì làm sao toàn mạng trở về Đông Tề đây.
Gia Nguyệt lập tức khóc cho ta xem, “Bên ngoài là tên nam tử to lớn, vạm vỡ như một con gấu, trong lòng ta rất là sợ hãi!”
Ta an ủi nàng: “Công chúa, những vệ binh kia là đến bảo vệ người.”
“Hiện giờ chúng ta đang ở biên cương của Bắc Liêu, đã để mặc cho người khác ức hiếp, vạn nhất khi đi ở trên đường, bọn họ bị kẻ khác xúi giục mà nổi loạn . . .”
Trí tưởng tượng của người đúng là thật phong phú. Nhất thời ta không biết nói gì.
Công chúa sợ hãi, nếu ta không chịu trông chừng thì sẽ không chịu đi. Ta cũng không còn biện pháp, đành phải mang theo kiếm dọn đến phượng liễn của công chúa. Cũng may xe ngựa do người Bắc Liêu làm cũng vô cùng rộng rãi, ngồi cùng ta và công chúa còn có hai ba nữ quan. Nữ quan theo nói chuyện với công chúa, nên ta cũng không có việc gì.
Hoá ra Bắc Liêu hành quân nhanh hơn chúng ta rất nhiều, đoàn xe chỉ tốn hơn hai canh giờ đã xuống núi. Dưới chân núi chính là bình nguyên của Bắc Liêu, người Bắc Liêu hết đời này đến đời khác vẫn luôn chăn thả gia súc trên vùng đất này.
Núi non trùng điệp dần bị bỏ lại phía sau, trước mắt chính là mục trường *bãi chăn thả gia súc* mênh mông bát ngát. Con sông nhỏ uốn lượn chảy xuôi theo triền núi, từng khu rừng rậm rạp chia nhỏ trãng cỏ tự nhiên. Áng mây trên đỉnh đầu như từng ụ bông, tôn thêm cho bầu trời xanh thẳm. Điểu nhi giương cánh bay lượn, tiếng kêu ngân nga sắc bén.
Tuy chỉ ngăn cách bởi một ngọn núi, nhưng diện mạo phong thổ lại có sự thay đổi đến kinh ngạc như vậy. Đây cũng là lần đầu tiên ta nhìn thấy chăn thả trên thảo nguyên, không khỏi phải cảm thán cảnh tượng thật hùng vĩ.
Lúc này, Mông Húc huýt sáo một tiếng, giơ tay lên. Điểu nhi trên bầu trời đáp lại, bay thẳng xuống, nhẹ nhàng đáp lên bao da được đeo trên cổ tay của hắn. Thì ra là một con Hải Đông Thanh *Ưng miền bắc*(3)
Ta không nhịn được liền khen: “Thật sự là một con chim tốt!”
Mông Húc quay đầu nhìn ta, kéo dây cương, thả chậm bước ngựa, “Xem ra quận chúa rất thích cảnh sắc của thảo nguyên này?”
Ta cười, “Quả thật là rất hùng vĩ bát ngát, làm cho người ta muốn cất tiếng hát vang.”
Mông Húc ha ha cười, “Người muốn nghe hát cũng rất dễ, trong những nữ quan mà tại hạ mang theo để đón tiếp công chúa, có nhiều cô nương giỏi ca múa.”
Sự hào hứng của ta dâng cao, “Có thể hát một khúc không?”
“Cô nương trên thảo nguyên của chúng ta giỏi nhất là ca hát, một bài lại tiếp một bài, có thể hát cả trăm thủ khúc ấy chứ!” Mông Húc kêu lớn, “Y Liên Tô Na!”
Một cô gái cưỡi trên con ngựa màu trắng từ phía sau đội hình vội vàng chạy đến. Khoảng chừng mười bảy mười tám tuổi, khuôn mặt trái xoan, mắt to, mái tóc đen tuyền sáng bóng được tết lại cùng với những sợi dây nhiều màu.
Mông Húc nói: “Y Liên Tô Na, quận chúa muốn nghe ca, ngươi hát cho mọi người hai bài đi.”
Y Liên Tô Na tươi cười như hoa, hai má đỏ ửng. Nàng dùng sức gật đầu, hỏi ta: “Quận chúa muốn nghe bài hát nào?”
Ta nói: “Ta chưa từng nghe qua. Ngươi chọn bài nào sở trường nhất ấy.”
————–
(1) Lê hoa đái vũ [梨花带雨] : Giống như hoa lê dính hạt mưa. Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi. Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái.
(2) Đội nghi trượng: đội hộ vệ mang theo vũ khí, quạt, dù, cờ…  khi vua, quan lại đi tuần hành thời xưa, đội danh dự đi trước đoàn tuần hành.
(3) Cắt kên kên hay Ưng miền bắc là loài lớn nhất trong Chi Cắt. Loài cắt này sinh sản ở trên bờ biển Bắc Cực và các đảo ở Bắc Mỹ, châu Âu, và châu Á. Nó chủ yếu là loài không di trú nhưng một số con lại di chuyển đến các khu vực khác sau mùa sinh sản, hoặc trong mùa đông. Cắt kên kên phân bố ở phần lớn Bắc bán cầu, với số lượng sinh sống ở Bắc Mỹ, Greenland và Bắc Âu. Bộ lông của nó thay đổi theo nơi ở, với màu sắc từ trắng toàn thân cho đến màu nâu sẫm.
Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s