[Truyện ngắn] Lụa đỏ – Chương 7,8,9

Edit: Bạch Liên

07

Sau khi trở về Vân phủ không lâu, hắn có việc ở bên ngoài, liền rời đi hơn một tháng.
Mỗi ngày nàng đều ở Mộ Cảnh viên, thêu hoa, trồng cây, những lúc rãnh rỗi lại ngẩn người trên bàn đu dây.
Trong lúc thơ thẩn, nàng thường nghĩ đến một vài chuyện trước đây, nhớ đến cái lần nàng và nương phải rất vất vả mới dựng nên một vòng hàng rào xung quanh ngôi nhà nhỏ, nhớ những khi Trình Lộc gánh nước đổ đầy chiếc khạp to ở nhà nàng, nhớ đến dáng vẻ chuệnh choạng đong đưa khi gánh nước của hắn, nước trong thùng văng ra ngoài, thấm ướt cả nửa người hắn. . .
Nhưng dần dần bóng dáng của Trình Lộc mờ nhạt đi, nàng thường hay nghĩ đến những chuyện gần đây.
Ví như, ngày đó khi xuất giá, một chuỗi đèn lồng lụa đỏ thật dài, hay khi dưới ánh đèn dập dờn như sóng nước trên con đường thị trấn, hắn, lam y trôi nổi, lời nói thản nhiên, nụ cười hờ hững nhu hoà . . .
Nàng nhớ đến buổi tối ở Gia Mộc Tự kia, cảm giác thích thú khi phóng ngựa như bay, cỏ xanh mềm mại ướt át, còn có ánh trăng mờ nhạt.
Sau khi trở lại phòng, nàng ngủ trên giường, hắn nằm trên trường kỷ, ở giữa còn có một bức bình phong.
. . . .
Ánh trăng trút xuống như nước, vì thế nàng nhìn thấy bóng dáng của bọn họ, mông lung giữa làn nước mờ ảo này, cũng như những phiền muộn đang lấp đầy tâm tư của nàng.
Nghe thấy tin hắn trở về thì bất giác nàng liền muốn chạy ra khỏi Mộ Cảnh Viên, tiểu nha hoàn cười nàng: “Thiếu phu nhân nóng vội như vậy sao!”
Nàng giật mình, cũng nhớ ra quan hệ giữa nàng và hắn chẳng qua chỉ là một cái danh phận, vì thế dừng lại, tự cười chính mình, sau đó chậm rãi đi ra khỏi viện.
Phía cuối con đường lát đá chính là thính đường, bởi vì thiếu gia trở về, nên nơi đó rất náo nhiệt.
Khi nàng đến gần, nhìn thấy hắn đang ngồi bên bàn tròn, tay nhấc một chén trà bằng thanh ngọc, bên môi có nụ cười thản nhiên.
Hắn nhìn thấy nàng, khẽ gật đầu, ý bảo nàng bước đến.
Bỗng nhiên trong lòng dâng lên một loại cảm giác không thể nói rõ, nàng có phần ngại ngùng đỏ mặt, sau đó chầm chậm đi đến, ngồi xuống bên cạnh hắn.
Lúc này, mọi người đã dần dần tản đi, lão gia nói, buổi tối cần phải tổ chức yến tiệc tẩy trần cho thiếu gia, nha hoàn vú già trong phủ liền bận rộn làm việc của mình.
Nàng không biết nên nói cái gì, nghĩ nghĩ, sau đó nhỏ giọng hỏi: “Huynh đã về?”
Hắn có chút buồn cười, nhưng vẫn “Ừ” một tiếng.
Bất chợt nàng mới phát hiện lời nói của mình thật vô nghĩa, vì thế ngượng ngùng cười, càng không biết nên nói cái gì.
Thế là cuối cùng vẫn là hắn lên tiếng hỏi: “Mấy ngày nay có khoẻ không? Hắn không có đến chứ?”
Nàng lắc đầu, trong lòng có chút chua sót. Trình Lộc cũng không tiếp tục đến đây, dù sao đây cũng là nhà mẹ của tiểu thư, nhưng mà cho dù là như vậy thì nàng vẫn không thể tránh khỏi việc gặp lại hắn, đến lúc đó, nàng nên làm thế nào đây? Nàng thật sự không biết.
Nàng cảm thấy bản thân rất mâu thuẫn, lúc trước nàng muốn gả vào đây, bởi vì muốn tìm cơ hội để hỏi rõ, mà hiện giờ, lại không hề muốn hỏi, cũng không muốn tiếp tục nhìn thấy Trình Lộc, có lẽ hắn nói đúng, có một số việc, cuối cùng rồi sẽ biết, mà khi đã biết thì tốt nhất nên quên đi, dần dần, cũng sẽ quên.
“Không nói đến hắn,” Nàng cười cười, nâng mắt nhìn hắn, “Huynh thế nào? Huynh đi đâu vậy?”
Hắn thản nhiên nói: “Vân gia có sản nghiệp ở Hà Nam, vẫn luôn do thúc phụ trông coi, thỉnh thoảng ta sẽ đến xem qua.”
“Hà Nam sao . . .” Nàng lẩm bẩm, “Nghe mọi người nói, đó là một nơi ở phía Bắc Trung Nguyên, cách nơi này của chúng ta rất xa.”
“Đúng vậy, rất xa.” Hắn gật đầu, bỗng nhiên đứng dậy rời đi, khi trở về, trong tay có thêm một cái hộp gỗ.
“Là gì vậy?” Nàng tò mò sờ lên chiếc hộp gỗ khắc hoa có màu rất trầm.
Hắn lại ngồi xuống, thản nhiên nói: “Mở ra xem đi.”
Nàng hơi chần chừ một chút, cuối cùng vẫn mở bung chiếc khoá màu vàng óng, một tiếng vang “Lạch cạch” trong suốt, hộp gỗ liền mở ra.
Trước mắt nàng tràn ngập ánh hồng dịu dàng, nàng nhỏ giọng tán thưởng: “Thật là đẹp . . .”
Trên mặt hắn hiện ra nụ cười nhàn nhạt: “Nàng thích lồng đèn lụa đỏ, ở trên đường ta nhìn thấy vật này nên thuận tay mua về.”
“Tặng cho ta?” Nàng có chút không dám tin nhìn hắn, thấy hắn gật đầu, lúc này mới bối rối nở nụ cười, “Thật sự là cho ta sao . . .”
“Nàng cũng không cần quá để tâm.” Hắn bình tĩnh nói, “Phu quân đi xa trở về, không mang về vài thứ cho nương tử, người khác sẽ bàn tán.”
Nàng ngẩn ra, nhẹ nhàng “Uhm” một tiếng.
Đêm sau, Vân phủ sáng bừng trong ánh đèn lụa đỏ dịu dàng, nhẹ nhàng lay động trong gió đêm.
Nàng vẫn ngồi cạnh hắn như trước, chậm rãi dùng bữa, khi mọi người nâng chén kính nhau thì nàng cũng mỉm cười nhấp môi.
Trình Lộc cũng đến, ngồi bên cạnh tiểu thư, ngay phía đối diện với nàng, cách một tầng hơi nóng bốc lên từ thức ăn trên bàn, vô tình hay hữu ý mà nhìn nàng.
Trình Lộc ở trong mắt của nàng, có chút khó xử, có chút bất đắc dĩ, còn có một chút áy náy, bất chợt nàng cảm thấy mù mờ, gục đầu xuống, luống cuống buông đũa xuống.
“Ăn đi.” Đột nhiên hắn gắp thức ăn vào trong bát của nàng, đôi đũa bằng gỗ tử đàn nhẹ nhàng điểm lên chiếc bát bằng sứ trắng của nàng.
Nàng nhớ đến lời nói của hắn vào đêm hôm đó, hắn nói, khi đã biết, cũng nên chầm chậm quên đi, khi đã quên, sẽ tốt hơn.
Nàng khẽ cười, đúng vậy, Trình Lộc dù cho có hổ thẹn với nàng thì hắn cũng không còn là Trình Lộc trước đây, mà nàng cũng như vậy.
Mặc kệ là còn rất nhiều chuyện không hiểu rõ, nhưng mà, đó đều đã là quá khứ.
Trong lòng nàng dần dần sáng rõ, nàng lại cầm đũa lên, nhìn thấy trong bát sứ trắng là một chút cải thìa màu xanh biếc.
Vì thế nàng ngẩng đầu lên, Trình Lộc vẫn còn nhìn nàng, nàng nhã nhặn đáp lại tầm mắt của hắn, trên mặt là nụ cười bình tĩnh, chỉ là có chút nhạt nhẽo.
Nàng muốn nói cho hắn biết, đều đã là quá khứ, ta không trách huynh.
Nàng không biết Trình Lộc nhìn thấy có hiểu hay không, bởi vì nha hoàn lại bê lên thức ăn nóng hổi, một màng sương mờ lúc ẩn lúc hiện lại che phủ ánh mắt của nàng.
Bỗng nhiên trên bàn tiệc vang lên một hồi âm thanh lớn, nàng nghe thấy lão gia đang cao hứng cười to, hình như là đang nói, nói đến chính thất gì đấy.
Nàng có chút hoang mang, chính thất? Lão gia đang nói ai?
Nàng nhìn hắn nghi hoặc, đã thấy hắn thản nhiên mỉm cười, sau đó nhìn lão gia nói: “Vậy để cha làm chủ đi.”
Hắn không có nhìn nàng, vẫn mang theo ý cười nhẹ nhàng, nâng chén kính rượu mọi người.
Bất chợt trong lòng khó chịu, nàng không biết sao lại như thế, nàng muốn cười, nhưng màn sương mù từ thức ăn lại thấm ướt đôi mắt của nàng.

08

Ngẫm nghĩ một lúc, nàng lại lấy ra chiếc đèn lồng từ hộp gỗ, châm lên ngọn nến, treo dưới mái hiên của sương phòng.
Ánh nến xuyên qua tầng lụa đỏ mỏng manh, mái hiêm nhuộm thắm một vùng, màu đỏ vừa dịu dàng vừa có chút mê say.
Lúc nàng vẫn còn đang mê mẩn ngắm nhìn, bỗng nhiên nghe tiểu nha hoàn gọi một tiếng “Thiếu gia”, xoay người nhìn lại, hắn đang đứng ở cửa viện.
Cho tới bây giờ hắn vẫn chỉ đứng ngoài cửa, cho dù là đưa nàng về Mộ Cảnh viên, cũng chưa từng bước vào.
Nàng lại nhớ đến lời nói của hắn, ta đưa cho nàng, chỉ là một cái danh phận.
Chỉ là một danh phận mà thôi.
Nàng chua xót nghĩ, nhưng vẫn đi đến trước mặt hắn mỉm cười: “Tiến vào ngồi một chút không?”
“Không cần.” Hắn thản nhiên nói, “Khăn tay của ta còn ở chỗ của nàng.”
“Khăn tay?” Nàng nghĩ một chút, bỗng nhiên đỏ mặt, còn có chút lắp bắp, “Ta, ta đã làm mất . . .”
Hắn không nói gì, chỉ là lẳng lặng nhìn nàng, dường như trong đôi mắt ẩn chứa ý nghĩ sâu xa.
Nàng nhanh chóng gục đầu xuống, ngập ngừng nói: “Ta sẽ mua cái mới trả lại cho huynh.”
“Quên đi, ta vẫn còn.” Hắn xoay người rời đi, đi được vài bước lại quay đầu, khẽ cười nói: “Treo đèn lồng ở nơi này, nhìn rất đẹp.”
Nàng ngẩng đầu nhìn theo ánh mắt của hắn, đèn lồng nhẹ nhàng đong đưa, dưới bóng đêm mông lung lại càng thêm rực rỡ.
Ngày hôm sau khi dùng bữa, lão gia lại nhắc đến chuyện cưới vợ cho hắn, tất cả mọi người đều nhiệt liệt hưởng ứng.
Nàng ngồi bên cạnh hắn ăn cơm, từng chút từng chút đưa vào trong miệng, cảm giác u sầu quái lạ này, ngay cả nàng cũng không biết vì sao.
“Nhị tiểu thư của Liên gia cũng không tệ!” Có người đề nghị, “Cầm kỳ thư hoạ không có gì là không thạo.”
Có người lại phản bác, “Vậy thì sao, Thiếu phu nhân của Vân gia chỉ cần hiền thục là được, ta thấy Đại tiểu thư của Lâm phủ rất thích hợp!” . . .
Mọi người thảo luận sôi nổi, bàn ăn dần trở thành nơi đàm luận, rất là huyên náo.
Nàng trộm nhìn hắn, hắn chỉ trầm tĩnh ngồi đấy, thỉnh thoảng gật đầu, thỉnh thoảng lại mỉm cười thản nhiên.
Nếu hắn cưới chính thất, có phải nàng sẽ không thể tiếp tục ngồi bên cạnh hắn? Trong lúc nàng vì nhìn thấy Trình Lộc mà lúng túng thì còn ai gắt gao giữ chặt lấy bàn tay nàng, còn ai gấp thức ăn cho nàng đây? . . .
Cảm giác chua xót bất chợt nổi lên, đầu càng cúi thấp, trước mắt dần dần mơ hồ.
Lão gia đột nhiên hỏi hắn: “Con thấy thế nào?”
“Thế nào cũng được.” Hắn cười nhạt, “Nhưng con vừa cưới thiếp thất không lâu, qua vài ngày lại phải ra ngoài, có thể thư thả một thời gian không, chờ sau này rồi hãy nói đi?”
Lão gia trầm ngâm: “Con nói cũng đúng, cứ như vậy đi.”
Lại có người phụ hoạ: “Đúng nha, với điều kiện của thiếu gia, sợ rằng đại tiểu thư, cô nương nhà người ta còn phải tranh nhau mà chen vào cửa ấy chứ?!”
Mọi người lại cười.
Hắn thật sự . . .không vội cưới chính thất sao?
Nàng đưa mắt trộm nhìn hắn, khoé mắt có hơi ươn ướt, có phần nghi hoặc, lại có phần vui mừng.
Cảm giác đó khiến nàng không hiểu ra làm sao!
Thình lình hắn nghiêng mặt nhìn nàng: “Đang nghĩ cái gì? Cơm dính cả lên mặt này!”
Nàng vẫn còn ngơ ngẩn, không kịp phản ứng, hắn đã vươn tay đến, ngón tay thon dài nhẹ nhàng lau một chút trên khoé môi của nàng.
Chỉ một thoáng lại dài như cả một đời, ngón tay hắn săn chắc, khi lướt qua nơi ấy lại như được thoa lên một lớp son nhàn nhạt, có chút hồng hồng.
Mọi người cười rộ lên: “Thiếu gia và Thiếu phu nhân là kiêm điệp tình thâm, hiện tại thiếu gia sao nỡ đành lòng cưới chính thất đây!”
Hắn chỉ mỉm cười thản nhiên, ăn cơm như trước.
Đầu nàng ngày càng cúi thấp, không riêng gì khoé môi mà nàng còn cảm thấy gương mặt đã muốn hồng đến nóng rực!

09

“Huynh lại phải ra ngoài sao?”
Hắn và nàng cùng nhau đứng trong sân nhà, nàng khẽ ngước mắt lên, tựa như điềm nhiên hỏi hắn.
“Ừ.” Hắn đáp nhẹ, sau đó nghiêng mặt nhìn nàng, “Thế nào?”
“Không có gì, chỉ hỏi một chút thôi.” Nàng thản nhiên cười, “Lần này . . . phải đi bao lâu?”
“Lộ trình có chút quanh co, có lẽ dọc đường phải dừng lại vài lần.” Hắn nghĩ nghĩ, đột nhiên hỏi nàng, “Nàng muốn đi sao?”
Mặt nàng bất giác đỏ bừng, nhanh chóng phủ nhận: “Không có, không có . . .”
Hắn khẽ cười, nhưng cũng không nói thêm gì.
Nàng có hơi quạnh quẽ bước theo phía sau hắn, hài gấm lặng lẽ vuốt ve từng viên đá bóng loáng trên con đường, thỉnh thoảng chạm vào một bụi cỏ xanh mọc ven bên đường, mềm mại mà ướt át.
Chỉ một lát liền đến Mộ Cảnh viên, nàng thấy nhành Ngọc Lan trắng nơi cửa viện cũng có phần uể oải gục đầu, nhưng lại có rất nhiều đoá cúc vàng nho nhỏ đang nở rộ rực rỡ mà sum suê trong bụi cỏ xanh tươi.
“Đến rồi.” Hắn dừng bước, “Sớm nghỉ ngơi đi.”
Hắn định xoay người, đột nhiên nàng kéo ống tay áo của hắn, rồi nhanh chóng buông ra.
Hắn buồn cười nhìn nàng: “Làm sao vậy?”
Nàng hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn cố lấy dũng khí nhìn thẳng vào hắn: “Nếu ta nói, ta muốn đi cùng với huynh . . .Có thể không?”
Giống như có một trận gió thổi qua, bên ngoài viện bỗng nhiên tràn ngập hương hoa quế trong veo thơm ngát.
Nàng bất an nhìn hắn, bàn tay nắm chặt lấy làn váy.
Nàng không biết vì sao mình lại to gan như vậy, nhưng dù là một chút nàng cũng không hề hối hận.
Bởi vì nàng nhìn thấy hắn nhẹ nhàng gật đầu, trong mắt có ý cười dịu dàng.
Ngày đó khi xuất môn, trời thu thoáng đãng, thời tiết rất tốt.
Hắn bảo tiểu nha hoàn đến giúp đỡ nàng nhưng kỳ thật nàng đã chuận bị xong xuôi từ sớm, lại nghĩ không biết nên làm thế nào với chiếc khăn tay của hắn.
Hôm ấy khi hắn hỏi không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà nàng lại nói dối như vậy, cũng không biết hắn có phát hiện ra hay không, cho tới bây giờ, trong lòng vẫn có chút lo sợ, sợ rằng khi hắn biết được sẽ nhìn nàng bằng con mắt khác.
Chỉ là, nếu như không trả thì cuối cùng cũng có một ngày hắn sẽ phát hiện ra; mà hiện tại nếu trả thì lại không thích hợp.
Nàng nghĩ tới nghĩ lui, rốt cuộc vẫn cẩn thận gấp chiếc khăn để trong ngực áo, vạn nhất nếu hắn nhìn thấy, cứ nói là sau này tìm được, định sẽ giặt sạch trả cho hắn.
Khi ngồi trên xe ngựa thì hắn ngồi dựa vào cửa xe bên hông, sau khi khẽ cười nhìn nàng, ánh mắt liền hướng về nơi xa bên ngoài cửa sổ.
Gió thổi đến, rèm xe khẽ phất lên, nàng lờ mờ nhìn thấy phong cảnh kiều diễm, mang đậm sắc thu bên ngoài cửa sổ, khắp núi rừng lá phong đỏ rực, kéo dài vô tận như một bức hoạ đang dần được mở rộng.
Bỗng nhiên, một cảm giác đau xót hơi trỗi dậy trong ngực, ngón tay không khỏi nhẹ nắm lấy vạt áo, cách một lớp vải, chính là chiếc khăn tay đã từng giúp nàng thực sự yên lòng.
Chẳng qua . . . là nàng đang nhớ đến . . . Hắn đã nói . . . Quên đi, hắn còn nói . . . . hắn vẫn còn.
Hắn cũng không lưu luyến, hoặc là rõ ràng, hắn không hề để ý, có lẽ, là chưa từng để ý.
Khi nghĩ tới điều này, dường như nàng nghe thấy có một tiếng vỡ vụn rất nhỏ vang lên ở một nơi nào đó trong lòng, chỉ là nó rất nhẹ rất nhỏ, giống như chưa từng tồn tại.
Vì thế nàng khẽ buông tay, bên môi lại hiện lên ý cười nhàn nhạt.
Nàng nghĩ, thật may, thật may, nàng cũng . . . chưa từng để tâm, ít nhất, là không quá để tâm.
Xe ngựa vẫn chậm rãi đi về phía trước, bánh xe gỗ lăn trên con đường núi gập ghềnh phát ra âm thanh “Lộc cộc”.
Nàng cũng không hối hận khi đi ra ngoài, nàng luôn giam mình trong cái trấn nhỏ kia, thế giới bên ngoài rất rộng lớn, nhưng nàng chưa từng được biết đến.
Trong một đời này đã có thể nhìn xem hoa nở hoa tàn ở bên ngoài khác nhau thế nào.
Lúc trước, nàng đều đi bộ, sau khi đến Vân phủ thì ngồi kiệu, hiện tại, có lẽ là lần đầu tiên ngồi xe ngựa.
Nhưng nàng cảm thấy ngồi xe ngựa rất khó chịu, khó chịu đến nỗi trong lòng có từng hồi từng hồi đau đớn đến phát run.
Advertisements

7 thoughts on “[Truyện ngắn] Lụa đỏ – Chương 7,8,9

  1. Hehehe, ghen rồi, dễ thương quá nàng ạ. Chắc anh thích chị rồi chứ sao lại tốt như thế, ta dễ đổ trước loại trai này lắm. Ngồi đọc thôi mà tim bay tá lả

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s