[Truyện ngắn] Lụa đỏ – Chương 13, 14

Edit: Bạch Liên

13

Khi bọn họ lên núi, đúng vào lúc tiết trời quang đãng sau cơn mưa, vì thế thu lại càng rạng rỡ, ánh nắng sưởi ấm mặt đất bền chắc.
Trên núi bóng cây dày đặc, bước chân trên con đường xuyên qua cánh rừng, bên tai vang lên tiếng gió khẽ lướt qua lá cây xào xạc.
Hắn vừa đi vừa nói cho nàng biết, hôm nay sẽ đi thăm một người bạn cũ đã lâu ngày không gặp, cũng không biết tình hình dạo này thế nào.
Nàng chỉ gật đầu, trải qua một thời gian dài sống an nhàn ở Vân phủ, hiện tại đi lên núi thế này lại có phần quá sức.
Hắn thấy nàng thở dốc, không khỏi mỉm cười: “Khi trở về, ta sẽ dạy nàng cưỡi ngựa, như vậy lúc leo núi cũng không thấy mệt.”
Nàng hơi đỏ mặt ngượng ngùng, nhỏ giọng nói: “Ta đã từng cưỡi ngựa.”
“Đó là ta cùng nàng cưỡi.” Hắn khẽ cười, “Nếu chỉ một mình nàng, e là nàng vẫn còn chưa hết hoảng loạn.”
“Sẽ không.” Dường như có phần không phục, nàng liền lập lại, “Ta đã cưỡi qua một lần, ta sẽ không sợ nữa.”
Hắn cười cười, không đồng ý cũng không phủ nhận, chỉ bước về phía trước.
Bước chân của hắn chậm lại, bất ngờ dừng trước một mỏm đá nghiêng ngả, vươn tay đỡ lấy nàng.
Ước chừng đến lưng chừng núi, nàng thấy hắn chỉ về phía một ngôi nhà nhỏ nằm giữa khu rừng tùng rậm rạp, bên ngoài ngôi nhà là một vòng hàng rào bằng loài cây xanh thấp bé.
Rất nhanh liền đi đến căn nhà nhỏ kia, từ xa nàng đã nhìn thấy có bóng người đưa lưng về phía bọn họ, vì nghe thấy động tĩnh nên xoay người lại, không ngờ là một nữ nhân có bụng to kềnh càng.
“Tiểu Cảnh.” Bỗng nhiên hắn dắt tay nàng, mỉm cười đi về phía nàng kia.
Nàng kia khựng lại một chút, trên nét mặt dường như có một chút mơ màng chợt hiện, nhưng lập tức nàng liền cười tươi như hoa, cũng chậm rãi tiến đến, dịu dàng gọi: “Vân đại ca.”
Bất giác nàng khẽ u buồn. Hắn cười đến dịu dàng như vậy, mà Tiểu Cảnh . . . Cái tên Tiểu Cảnh này sao lại quen thuộc như thế.
Nhưng nàng cũng chỉ có thể mỉm cười, thản nhiên nhìn người nữ tử có tên Tiểu Cảnh kia.
Khi xuống núi, hắn vẫn luôn bước đi chậm rãi, còn nàng thì lúc nhanh lúc chậm, có những lúc thình lình quay đầu lại liền phát hiện bản thân đã đi rất xa, không khỏi xấu hổ mà đứng yên chờ hắn, hoặc là khi nàng vừa phục hồi tinh thần thì nhận ra bản thân đã bị tuột lại rất xa ở phía sau, còn hắn thì ngừng ở phía trước mỉm cười nhìn nàng, lại thêm một hồi xấu hổ.
Chẳng qua là suốt dọc đường, nàng luôn suy nghĩ, nhưng nghĩ điều gì, nàng lại không thể nói rõ, chỉ cảm thấy rối ren lẫn lộn.
Nàng nhớ lúc ở trên núi, hắn và Mục Ngạn, phu quân của Tiểu Cảnh, cùng nhau uống trà ngồi dưới gốc cây trong sân, hai người nam tử đều có gương mặt khiêm nhường sáng ngời, nụ cười ôn hòa điềm tĩnh. Ánh sáng ngày thu xuyên thấu qua táng cây ngô đồng thưa thớt, từng chút từng chút soi rọi lên mái tóc đen tuyền của bọn họ, vàng óng sáng rực.
Nàng vàTiểu Cảnh cùng ngồi bên dưới khung cửa sổ bên trong căn phòng, nàng khẽ nhìn hắn ở bên ngoài, sau đó cầm lấy bàn thêu của Tiểu Cảnh.
Kiểu dáng mũi thêu của Tiểu Cảnh cũng không giống với nàng, Tiểu Cảnh đang làm quần áo cho trẻ con, mặt trên thêu một bức hoa điểu màu sắc tươi sáng, mũi kim tuy vụng về nhưng lại đáng yêu.
Nàng nhìn thấy liền không kiềm được mà mỉm cười: “Thật dễ thương.”
“Tỷ cũng có thể thêu à.” Tiểu Cảnh ở bên cạnh mỉm cười, “Con của tỷ và Vân đại ca, hẳn là cũng rất xinh xắn.”
Nàng hơi đỏ mặt, cũng không biết nên trả lời thế nào, chỉ ngập ngừng “Ừ” một tiếng.
Tiểu Cảnh cho rằng nàng thẹn thùng nên cũng không hỏi gì thêm, nhưng hình như nghĩ tới điều gì đó, bỗng nhiên vén tay áo của nàng lên, khẽ “A” một tiếng.
Nàng còn tưởng rằng cổ tay của mình có cái gì, nhìn lại, nhưng cũng không phát hiện có gì bất thường.
“Cái vòng đâu?” Tiểu Cảnh đưa mắt nhìn nàng, “Cái vòng của Vân đại ca đâu?”
Cái vòng? Nàng thoáng nghi hoặc: “Cái vòng nào?”
“Tỷ không biết sao? Vân đại ca không có cho tỷ? Là chiếc vòng ngọc của huynh ấy?” Sắc mặt Tiểu Cảnh khẽ tối đi, giọng nói dường như cũng có phần nặng nề.
Nàng biết chiếc vòng ngọc kia, nhưng mà, cái đó là để cho nàng sao?
Mơ hồ nàng cảm thấy có một điều gì đó, nàng định nói không có, nhưng lời nói vừa đến khóe môi liền đột nhiên thay đổi: ” . . .Không có, ta sợ làm mất nên để ở nhà.”
Sắc mặt Tiểu Cảnh dịu đi đôi chút, nàng nghe thấy nàng ta khẽ thở dài, sau đó chậm rãi nói: “Nếu đã cho tỷ, vậy tỷ nên mang theo, là vật không dễ có.”
Nàng không biết phải nên thế nào, bàn tay kia bất giác nhẹ nhàng xoa lên cổ tay trống trải, cảm thấy có một loại đau nhói rất nhẹ.
“Suy nghĩ gì vậy?” Bỗng nhiên hắn nhẹ nhàng hỏi, “Đi đường mệt mỏi sao?”
Nàng lấy lại tinh thần, ngẩng đầu liền thấy hắn đang dừng lại nhìn nàng, trong mắt có vẻ quan tâm nhàn nhạt.
Nàng muốn hỏi hắn về chuyện chiếc vòng, nàng muốn hỏi hắn về ý tứ trong lời nói của Tiểu Cảnh.
Nhưng đến cùng nàng vẫn không thể thốt ra thành lời, lúc trước bởi vì chiếc vòng ngọc đó mà hắn đồng ý cưới nàng, có thể thấy đối với hắn chiếc vòng rất quan trọng. Chỉ là kể từ đó về sau, nàng cũng chưa từng tiếp tục nhìn thấy chiếc vòng đó, nhưng cho dù nàng có nhìn thấy thì cũng có quan hệ gì.
Nếu đã không có quan hệ, cần gì phải hỏi nhiều như vậy.
Vì thế nàng lắc đầu, thản nhiên mỉm cười: “Không có gì, chúng ta đi tiếp thôi.”
Sắc trời nặng nề hạ xuống, người lên núi cũng thưa dần, gió thu cuồn cuộn nổi lên, thổi tung chiếc lá tàn lụi, vắng lặng lướt qua người nàng.
Bất chợt, nàng nghiêng đầu nhìn hắn: “Ngày mai, ngày mai đi chùa Đại tướng quốc đi.”
Hắn sững sờ, sau đó mỉm cười: “Được.”

14

Trước khi ra cửa thì đột nhiên thúc phụ gọi hắn có việc, vì thế hắn chỉ cho nàng biết đường đi tới chùa Đại tướng quốc, hắn nói: “Nàng ngồi xe ngựa đến đó trước, chờ ta ở cửa chùa, ta sẽ đến ngay.”
Nàng cũng không ngồi xe ngựa, nhìn thấy dọc theo bên đường cũng có không ít nữ nhân mang theo hương nến đi về phía chùa Đại tướng quốc, vì thế nàng liền đi theo phía sau các nàng, chầm chậm thưởng ngoạn phong cảnh cuối thu.
Quả nhiên, đây đúng vào thời điểm hoa cúc nở nộ, từ rất xa nàng đã nhìn thấy từng bụi hoa cúc vàng lay động bên ngoài cửa chùa, từng bụi từng bụi nối dài, mang theo hương thơm thanh nhã.
Tiếng chuông chùa khua vang, vừa thuần hậu vừa miên mang, có thể thấy được không khí trang nghiêm linh thiêng bên trong ngôi chùa.
Nàng lẳng lặng đứng ở một góc trước cửa chùa chờ hắn, bàn tay nắm chặt chiếc túi hương nàng làm cho hắn.
Đến giữa trưa, người đến chùa ngày càng nhiều, những nữ nhân đi cùng nàng đến đây lúc trước giờ đang bắt đầu quay trở về, khi bước ngang qua nàng đều quay đầu liếc nhìn quái lạ.
Nàng ngượng ngùng mỉm cười, lặng lẽ đưa tay xoa lên đôi chân đau nhức vì đứng lâu, hai mắt cũng không dám lơ là mà nhìn kỹ vào dòng người tới lui.
Mùi hương nhang đèn trong chùa dần dần nồng đậm hòa cùng hương hoa cúc bên cạnh, đứng bên dưới ánh nắng chính ngọ thật có chút khốn cùng.
Bỗng nhiên nàng nghĩ, có phải bởi vì người ra vào cổng chùa quá nhiều cho nên nàng không nhìn thấy hắn, mà hắn cũng không nhìn thấy nàng nên đã vào bên trong tìm nàng?
Nàng phân vân, muốn vào trong chùa tìm hắn, nhưng lại sợ, nếu hắn ở bên trong mà không tìm thấy nàng, đến khi đi ra lại không gặp được nàng.
Đến khi mọi người vãng đi đôi chút, rốt cuộc nàng cũng bước vào bên trong tìm hắn, mở to mắt, cẩn thận nhìn qua từng dáng người tương tự.
Nhất định hắn đã đến đây, vì tìm không được nàng nên đã vào chùa tìm.
Nàng nhớ trước đây cũng từng thất lạc nương ở trên đường, đúng vào ngày hoa đăng, trên đường có rất nhiều người chen chúc xô đẩy nhau, ban đầu nàng rất hoảng hốt, nhưng khóc mãi cũng không thể gặp được nương, vì thế nàng tự mình từng bước len qua đám đông tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm được nương.
Mà hiện tại cũng sẽ như thế, chỉ cần nàng cẩn thận tìm từng chút từng chút một, nhất định sẽ tìm được hắn.
Hắn đã nói sẽ tới, hắn đã nói.
Nhớ đến dáng vẻ của hắn khi mỉm cười nói “Được”, trong lòng nàng liền tràn ngập một loại cảm giác vui mừng không hiểu rõ.
Sau đó, khi ánh mặt trời xuống núi, nàng bước ra khỏi cổng chùa trở về thì không ngừng quay đầu nhìn lại.
Cửa chùa Đại tướng quốc đang chậm rãi khép lại, các tăng nhân bắt đầu giờ niệm kinh mỗi ngày, tiếng mõ khe khẽ cùng tiếng tụng kinh trầm thấp, nghe vào trong tai nàng lại như một khúc ca vừa hồn hậu lại vừa có chút bi thương.
Vừa đi nàng vừa nhìn chiếc túi hương ở trong tay, nắm lâu như vậy lại bị mồ hôi thấm ướt mà có phần bạc màu, ngay đến lòng bàn tay cũng có một vết đỏ nhàn nhạt.
Nàng buồn bã nở nụ cười, bản thân cứ nghĩ là thứ tốt, thì ra cũng chỉ có như vậy.
Bởi vì mắt nàng kém cỏi mà thôi.
Gió đêm lướt qua bên người, nàng co rúm người lại, liên tục rùng mình.
Trở lại Mộ Cảnh viên, nàng nhìn thấy nha hoàn đang đứng đợi mình, nàng ngẫm nghĩ một lát, vẫn cứ hỏi: “Thiếu gia, thiếu gia đã trở lại sao?”
Nha hoàn nói: “Thiếu gia cũng hỏi Thiếu phu nhân đâu, nhưng vì không thấy Thiếu phu nhân quay về nên lại đi ra ngoài.”
Nàng ngây ngẩn mỉm cười, lại cảm thấy đầu nặng trĩu đau nhức, ngay cả tầm nhìn trước mắt cũng bắt đầu đung đưa.
“Thiếu phu nhân làm sao vậy?” Nha hoàn vội vàng đỡ nàng.
Nàng khoát tay: “Không có gì, chỉ hơi mệt, nghỉ ngơi một chút là ổn.”
“Nếu thiếu gia trở về có hỏi, ngươi nói ta mệt đã ngủ.” Nàng suy nghĩ một chút rồi lại nói với nha hoàn, “Nếu như có hỏi.”
Lúc nằm trên giường thì đầu đau nhức vô cùng, trên người từng hồi rét run, nàng nhịn không được mà nhỏ giọng khóc lên.
Nàng biết mình bệnh, nhưng nàng lại không muốn cho hắn biết.
Kỳ thật nàng không quan tâm đến những đau ốm trên người, nàng chỉ cảm thấy một nơi nào đó trong lồng ngực của mình đau đớn rất nhiều, đau hơn cả căn bệnh ở trên người, ngay cả lúc cha mất, lúc Trình Lộc vứt bỏ nàng mà đi cũng không đau đến như vậy.
Dần dần liền mê man thiếp đi, giữa ánh trăng mông lung, nghe thấy bên tai có tiếng bước chân rối loạn mà cố ý nhẹ nhàng, còn có tiếng nói chuyện trầm thấp của nhiều người, hình như còn có hắn, chỉ là rất mơ hồ, nàng nghe cũng không rõ.
Sau đó lại tỉnh dậy, có lẽ là sau nửa đêm, ánh trăng chiếu vào trong phòng tựa như mặt nước trong trẻo.
Nàng cảm thấy trên trán lành lạnh, cơn đau trên đầu cũng giảm đi rất nhiều, nghiêng đầu thì nhìn thấy hắn ngồi ở bên giường, ôm tay tựa vào cột giường, đôi mắt hơi khép lại, hình như là đang ngủ say.
Đáy lòng nàng đột nhiên khẽ động, nước mắt ào ào lăn xuống, thấm ướt áo gối dưới đầu.
Bất chợt hắn mở mắt tỉnh lại: “Sao vậy, còn khó chịu sao?”
“Không có.” Nàng lắc đầu lau đi nước mắt, nhẹ nhàng nói, “Huynh . . .Tại sao lại ở đây?”
“Nàng bị bệnh, còn lên cơn sốt.” Hắn khẽ cười, “Nhưng đại phu đã khám qua, nói là chỉ cần hạ sốt là ổn, nàng không phải sợ.”
Nàng chợt nhớ đến cái đêm ở Gia Mộc tự, hắn đưa nàng cưỡi ngựa, hắn cũng nói với nàng: “Ta ở đây, nàng không phải sợ.”
Hắn đang ở đây, thật sự là nàng không ngờ, nhưng mà . . .
“Hôm nay là ta không tốt.” Bỗng nhiên hắn khẽ nói. “Là ta sai hẹn.”
Nàng lắc đầu: “Huynh có chuyện quan trọng, không sao.”
“Hôm nay Mục Ngạn có chuyện ra ngoài,” Hắn vẫn nói, “Tiểu Cảnh lại té ngã, đại phu nói là có thể sẽ đẻ non, nàng rất sợ, vì vậy luôn cầm lấy tay ta mà khóc, ta cũng không thể bỏ đi.”
Nàng giật mình hơi nâng người ngồi dậy: “Hiện tại Tiểu Cảnh không sao chứ?”
“Sau khi Mục Ngạn trở về thì nàng mới hết khóc.” Hắn mỉm cười, “Hiện tại đã không có việc gì, chỉ là có chút hoảng sợ.”
“Không việc gì là tốt.” Nàng yên tâm nói.
“Chỉ là . . .” Hắn nhìn nàng, chợt nói, “Hôm nay ta cũng bị dọa.”
“Vậy sao.” Nàng khẽ cười, “Vậy huynh nên nghỉ ngơi đi, ta muốn ngủ.”
Dường như hắn còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi.
Khi bước ra cửa phòng thì bước chân hắn có hơi ngập ngừng, ánh trăng kéo dài bóng hình của hắn, khẽ đong đưa giữa ánh trăng màu bạc.
Advertisements

5 thoughts on “[Truyện ngắn] Lụa đỏ – Chương 13, 14

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s