Ngoại truyện: Tang Mộ Khanh (Thượng)

Ngoại truyện: Tang Mộ Khanh (Thượng)
Edit: Bạch Liên
Thế nhân giai thán giải ngữ hoa, Bất tri vi thùy hoa giải ngữ.

Thế nhân giai thán giải ngữ hoa,
Bất tri vi thùy hoa giải ngữ.

“…Hôm qua vị đại thần Hoàng Cung cùng Lễ bộ Thượng thư Minh Huyền ở lại trong Hiệt Khởi Viện đến giờ mão mới rời đi, giữa bữa tiệc bọn họ sơ ý để lộ chuyện muốn đề cử điện hạ thay thế Thánh thượng đến Thái Sơn tế thiên, trước đó ta đã bảo Điệp Phi và Vi Miên hạ dược vào thức ăn, sáng nay nghe các nàng nói lại, là sự thật sao?”

Bàn tay mềm cẩn thận bóc vỏ bồ đào, sau đó tự tay đưa vào miệng kẻ đang lười nhát tựa người vào lòng nàng, lời nói của nàng vô cùng nhỏ nhẹ.

Hắn ểu oải tựa vào trong lòng nàng, nhưng lại tản mát ra khí chất tao nhã nói không nên lời, đưa tay nhận lấy bồ đào, không nở nụ cười, cũng không nói lời nào.

“Điện hạ không lo lắng sao, mặc dù thánh thể của hoàng thượng không khỏe, nhưng cũng phải do Thái tử đi Thái Sơn, chuyện đề cử lần này, bề ngoài thì quang minh chính đại nhưng không biết sau lưng có vấn đề gì không?”

“Không có vấn đề cũng sẽ không có niềm vui, không phải sau?” Vẫn vẻ lười biếng như cũ, giọng nói thờ ơ.

Nàng bất chợt cảm thấy có chút buồn bực, buồn bực vì có những chuyện nàng không thể biết, tùy tay ném quả bồ đào đang được bóc phân nửa trở về chiếc đĩa ngọc: “Hình như điện hạ rất chờ mong?”

Hắn nở nụ cười: “Sao nàng biết? Ta phải rời Thượng Kinh, mười ngày nửa tháng cũng không thể gặp nhau, phải là mất hứng mới đúng.”

“Điện hạ không đưa Mộ Khanh đi theo sao?” Ánh mắt nàng sáng ngời, ra vẻ vui đùa nhưng bên dưới ẩn giấu ý tứ chờ mong, cổ tay trắng ôm lấy cổ của hắn, tươi cười nũng nịu.

Hắn mỉm cười đứng dậy: “Đường đi vất vả, bổn vương sao có thể để Mộ Khanh chịu đựng sương gió, huống chi, chỉ khi nàng ở lại Vong Ưu Quán, yêu kiều như đóa Hoa Giải Ngữ, làm cho người ta quên đi ưu sầu, mới là đẹp nhất.”

Nàng nhìn theo bóng lưng tao nhã cao ngất, cuối cùng chỉ đành âm thầm thở dài: “Sau khi điện hạ đi Thái Sơn trở về, sẽ cùng tiểu thư Mộ Dung gia thành thân sao?”

Hắn xoay người, mỉm cười như không nhìn nàng: “Người kia thì sao, Tang Mộ Khanh vĩnh viễn độc nhất vô nhị.”

Chính là như vậy, chỉ cần một câu này, cho dù không có lời hứa hẹn, nhưng vẫn khiến nàng cam tâm tình nguyện sa vào, cũng vì vậy, nàng mới có thể tiếp tục giữ lời thề.

Hắn vẫn luôn là của nàng, không thể cũng không muốn thoát được.

“Mộ Khanh, Tam điện hạ đi rồi sao?” Tú bà đẩy cửa bước vào cùng một nụ cười dò xét cẩn thận.

Nàng gật đầu.

Sắc mặt tú bà càng lúc càng phân vân khó xử: “Có việc này, con nhìn xem, Lưu đại nhân cùng Lê đại nhân cũng đã đợi lâu, nói là muốn nhìn con nhảy một chút, tuy rằng ta đã bảo Điệp Phi, Vi Miên đến tiếp đãi bọn họ, nhưng dù sao Lưu đại nhân cũng vì mến mộ danh tài của con mà đến, cũng chỉ muốn nhìn con nhảy một điệu, ít nhiều gì cũng là quan nhất phẩm, tuy nói có Tam điện hạ ở đây, nhưng chúng ta cũng nên cho bọn họ chút mặt mũi, đúng không? Con cũng không thể suốt ngày chỉ tiếp tên lang trung giang hồ kia.”

Nàng đứng dậy: “Con hiểu rõ, Liễu di, Mộ Khanh thay y phục xong sẽ xuống ngay, không để người phải khó xử.”

Tú bà chợt nắm tay nàng thở dài, nước mắt chảy xuống, không biết là thật hay giả: “Mộ Khanh, đã làm khó con, đến giờ con vẫn còn nhớ đến tình nghĩa trước kia mà suy nghĩ cho ta.”

Nàng thản nhiên mỉm cười: “Mộ Khanh có được ngày hôm nay, toàn bộ đều nhờ Liễu di, nếu năm đó ở Liễu gia thôn người không thu nhận con, lại còn mang con đến Thượng Kinh, một tiểu cô nương mười hai tuổi sớm đã chết đói ở đầu đường.”

Tú bà lui ra ngoài, Li Tâm một thân thanh y bước vào giúp nàng trang điểm thay y phục.

Đáy lòng của nàng đau nhói, nhưng nụ cười vẫn sáng lạn như sao: “Khi Tam điện hạ ở trong phòng ta, có phải ngươi luôn ở ngoài nghe lén, để bất cứ lúc nào cũng có thể vẫy chuông?”

Li Tâm không có một chút biểu cảm gì, vẫn giúp nàng búi tóc điểm trang, hờ hững lên tiếng: “Chỉ cần Tang cô nương giữ đúng lời hứa với công tử, Li Tâm cũng bớt lo lắng, cô nương và ta cũng có thể sống vui vẻ với nhau hơn.”

Mộ Khanh liền đem vật trang điểm trong tay hung hăng ném xuống đất, cười khẩy: “Tang cô nương? Ngươi đang gọi ai chứ? Ta không phải là…”

Lời của nàng còn chưa dứt, Li Tâm đã lấy ra chiếc chuông ngọc từ trong ngực áo, nhẹ nhàng rung lên.

Tiếng chuông tác động đến cổ trùng trong bụng nàng, đau đớn nhanh chóng truyền khắp cơ thể.

Li Tâm chỉ lay một lúc, giống như mỗi một lần trước đây, chỉ muốn cảnh cáo nàng.

Nàng ngã ngồi lên mặt đất, mồ hôi lạnh rịn ra trên vầng trán, chỉ có thể nghe thấy giọng nói của Li Tâm bình thản vang lên: “Những lời như vậy, tốt nhất sau này Tang cô nương không nên nói, cô nương cũng không cần dùng ánh mắt đó nhìn ta, nếu không phải vì lo lắng cô nương không giữ lời, so với ngươi, Li Tâm càng không muốn ở lại đây làm chướng mắt ngươi, nhưng xem ra hiện tại, công tử lo lắng cũng không phải là không có lý do.”

Nàng chán nản nhắm chặt mắt, khí lực trong cơ thể gần như bị hút sạch, không thể nào cử động.

Li Tâm dìu nàng đứng lên, lại cài lên mái tóc của nàng một đóa hoa Mẫu Đơn nở rộ: “Tang cô nương cảm thấy rất uất ức sao? Nhưng Li Tâm thấy, mỗi người đều phải có trách nhiệm với sự lựa chọn của mình.”

Nàng vô lực mỉm cười: “Ngươi muốn nói với ta, một thân phận đổi về một mạng, vốn ta là người được lợi, có phải không?”

Li Tâm vừa lấy khăn che mặt cho nàng, vừa nói nhỏ: “Ta chỉ muốn nói với cô nương, đây là do ngươi tự mình chọn, từ sau thời điểm công tử đồng ý ra tay cứu ngươi, ngươi nên tuân thủ đúng theo lời hứa, nếu cô nương nhất định muốn biết suy nghĩ của Li Tâm, vậy Li Tâm cảm thấy, một thân phận đổi về một tính mạng của cô nương, rất công bằng, cô nương có biết mỗi lần dùng đến ‘Họa tấn như sương’, thân thể của công tử phải chịu thương tổn như thế nào không, như vậy hiện tại cô nương cũng sẽ không lộ ra vẻ mặt hối hận này.”

Trước mắt nàng, trong thoáng chốc, dường như lại xuất hiện khu rừng Hải Đường thoảng hương thơm, cùng một bóng người tham sam cô tịch.

Nam tử kia, gương mặt thanh khiết, người hắn phảng phất một luồng hơi thở vắng lặng không nhiễm chút bụi trần, hắn đứng ngược chiều sáng, bóng hình cao ngất được điểm thêm một tầng ánh sáng, vẻ tịch mịch trong ánh mắt mãi vẫn không thay đổi.

Ngươi muốn sống sao? Hắn hỏi.

Một khắc này, nàng nghĩ mình gặp được thần tiên.

Vươn tay chầm chậm xoa nhẹ lên nốt ruồi lệ màu đỏ rực nơi đuôi mắt, nàng hít một hơi thật sâu, cuối cùng cũng chỉ có thể buồn bã chán nản mà bình tĩnh mỉm cười: “Ngươi yên tâm, ân tình của Tô tiên sinh với ta, cả đời này ta cũng sẽ không quên, ta không có cách nào báo đáp hắn, vậy ít nhất chuyện ta đáp ứng với hắn, nhất định ta sẽ làm.”

Nàng ung dung xuống lầu, khăn che mặt che đi lúm đồng tiên như hoa cùng với dung nhan đau thương.

Xoay tay áo, khom lưng, động tác duyên dáng nối thành một điệu múa, ánh mắt  kinh ngạc cùng những lời tán thưởng dường như đã cách nàng rất xa, nàng nhớ lại rất nhiều rất nhiều năm về trước, giữa sảnh đường sáng ngời rực rỡ của phủ tướng quân, bốn phía là các tỷ muội cùng nhiều mệnh phụ tiểu thư nhà quan lại, tất cả họ đều lên tiếng khen ngợi vẫn không quên ẩn giấu vẻ ghen tỵ.

“Mộ Dung phu nhân, khả năng nhảy múa của Nhị tiểu thư thật là xuất chúng, người vừa trỗ mã đã xinh đẹp duyên dáng, mấy năm nữa không chừng được chỉ hôn cho hoàng tử nha!”

“Thanh nhi tỷ tỷ, đoạn Nghê Thường Vũ Y này tỷ dạy muội được không?”

Đến hôm nay, nàng vẫn còn nhớ rõ bàn tay ấm áp của mẫu thân khi nắm lấy tay nàng, cùng giọng nói dịu dàng và nụ cười vui mừng kia.

“Thanh nhi múa thật đẹp, chờ con lớn thêm chút nữa, mẫu thân sẽ mời người đến dạy con múa Chiếu Ảnh vũ, được không…”

Advertisements

4 thoughts on “Ngoại truyện: Tang Mộ Khanh (Thượng)

  1. Các nhân vật ai cũng có những bi kịch của riêng mình, tuy nói kết quả cuộc sống chỉ do mình lựa chọn, nhưng có một số chuyện muốn chọn cũng không được 😦 Ths bạn đã edit

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s