Vân Khuynh Thiên Khuyết. Quyển 1/ C14

Chương 14: Tứ lang mới quen

Edit: Thiên Di

4e2e8028gw1drgkkad549j

Người trèo lên mái hiên ngày càng đông, Khánh Nhiễm đã chống đỡ vô cùng khó khăn, qua lại trốn tránh, chỉ muốn tìm đúng cơ hội để bỏ chạy sớm.

Người nàng đã xuất ra một tầng mồ hôi, nhưng gió lạnh thổi qua lại khiến nàng thấy tỉnh táo không ít. Nàng vừa ứng phó nhóm gia đinh xông lên ồ ạt, vừa dùng khóe mắt chú ý chiếc bóng trắng đang ngồi trên nóc nhà, sợ tên nhóc đáng ghét kia lại giở trò.

“Ôi chao, tiểu nha đầu trộm được không ít đồ tốt nha.”

Khánh Nhiễm thấy nam hài hô một tiếng rồi đứng lên, nàng vốn muốn tập trung nhìn, một trận gió lạnh lẽo lại bỗng thổi tới, vương bóng trăng lấp lánh. Trước mắt nàng nhoáng lên, một bóng trắng cũng lướt theo, cuồn cuộn như rồng ngâm, bạch quang toả ra bốn phía.

Đợi đến lúc mọi người lấy lại tinh thần, nam hài kia đã giao đấu với một bóng dáng màu xám.

“Lãnh đại hiệp, Lãnh đại hiệp đến rồi.”

“Lãnh đại hiệp, mau bắt lấy hai tiểu tặc này!”

Một hồi ồn ào náo động nổi lên toàn viện, Khánh Nhiễm không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng thấy tầm mười hộ vệ bên cạnh bắt đầu phân tâm, nàng nhân cơ hội, vung đao đập bả vai một người, giơ cước đá vào háng của người khác, cơ thể nhẹ nhàng bay lên, phóng ra ngoài.

“Nha đầu chết tiệt kia, ta giúp ngươi, thế mà ngươi lại vong ân phụ nghĩa, không thèm đếm xỉa đến ta?”

Theo giọng nói kêu la bất bình kia, Khánh Nhiễm cũng nhận thấy có một vật bay xoẹt tới, xoay người tránh đi, vật nọ nguy hiểm xẹt qua vành tai nàng, nện xuống tầng ngói, nhanh như chớp lăn xuống sân, ra là một quả táo.

Bị cản chân, nàng đã không thể thoát thân được nữa, một đám người lại vây tới bắt nàng. Trong lòng tức giận, nàng vừa vung đao chặn đòn vừa hung tợn nhìn tên nhóc kia. Bây giờ nàng đã biết, rõ ràng tên tiểu hỗn đản này chỉ đến phá rối, nàng chạy hắn sẽ ngăn cản, nàng có nguy hiểm hắn sẽ cứu giúp, nàng thật sự muốn giết người rồi!

Dường như nam hài cảm nhận được ánh mắt căm tức của nàng, trong lúc giao đấu vẫn cười hì hì: “Người này thật lợi hại, ta giúp ngươi ngăn cản nha, không cần cảm ơn ta đâu, ta không quen thấy cảnh lấy nhiều địch ít.”

Hắn nói xong liền bật người đạp lên một thân cây cao, trong không trung, cơ thể linh hoạt như cá chép quẩy đuôi, xoay người né tránh một kiếm của người áo xám, trường kiếm trong tay bắn mạnh ra, hàn quang như vì sao sáng, trong nháy mắt đã ép tới người áo xám kia.

Lúc Khánh Nhiễm xoay người đã nhìn thấy rất rõ, trong lòng không khỏi kinh hãi, không ngờ kiếm thuật của tên nhóc này lại lợi hại như vậy. Xem ra lúc chiều thực sự hắn đã nương tay với mình, nếu không chỉ cần dùng một kiếm mà hắn vừa thi triển, cũng đủ làm nàng phải chết mấy lần.

Kiếm quang sắc bén, người áo xám nguy hiểm che chắn những nơi yếu hại, bước chân mất đà, hơi thở rối loạn, cuối cùng loạng choạng ngã nhào xuống đất, ôm cánh tay trái trào ra máu tươi.

“Lãnh đại hiệp!”

“Lãnh đại hiệp bị thương rồi!”

Trong viện nổi lên một trận hỗn loạn, những người đang bao vây Khánh Nhiễm cũng loạn cả lên, dường như hoảng sợ không dám tin, thẫn thờ lùi mấy bước, đứng nhìn trân trối.

“Ha ha, chỉ có vậy cũng dám xưng là đại hiệp? Haizz, ngươi đã lớn tuổi như thế rồi, nên biết tự lượng sức mình mới phải.” Nam hài ngồi trên nhánh cây đung đưa chân, áo trắng bay nhẹ trong gió, vẻ mặt chế nhạo.

Khánh Nhiễm vốn muốn thừa dịp hỗn loạn để đào tẩu lần nữa, nhưng nghĩ lại, chắc chắn tên nhóc kia sẽ tiếp tục ngăn cản nàng. Võ công của hắn cao hơn nàng rất nhiều, muốn ngăn cản chỉ dễ như trở bàn tay, cũng biết hắn không có ác ý với mình, nàng đành bất đắc dĩ đứng yên một chỗ.

Người áo xám được gọi là Lãnh đại hiệp kia khoảng chừng bốn năm mươi tuổi, lúc này được một người mập mạp mặc áo gấm nâng đỡ, vẻ mặt tái nhợt, trừng mắt nhìn nam hài đang ngồi trên chạc cây cười mỉa mai, dường như nét mặt đã có vài phần khiếp sợ.

“Sao? Bị doạ sợ mất mật?” Nam hài rất đắc ý, gương mặt lộ vẻ khinh thường, lạnh lùng liếc mắc nhìn người áo xám kia.

“Tứ… Ngươi là Tứ …” Người áo xám bị hắn nhìn chằm chằm, da đầu run lên.

“Tử cái gì(1)? Sợ chết đến vậy sao? Hì hì, quỳ xuống dập đầu vài cái tiểu gia ta sẽ tha cho ngươi.” Nam hài ngắt lời người áo xám, trên mặt lại mang theo nụ cười thích thú, dáng vẻ giống như một đứa nhỏ bị cha mẹ nuông chiều hư hỏng.

(1)Từ “tứ” (số bốn) và từ “tử” (chết) đồng âm với nhau. Đều đọc là “sǐ”. 

Khánh Nhiễm cảm thấy tên nhóc này và người mặc áo xám kia có liên kết gì đó, vừa rồi vẻ mặt của người áo xám cho thấy hắn nhận biết nam hài, hơn nữa là tương đối e ngại. Có vẻ người áo xám kia được mọi người vô cùng tin tưởng, thấy nam hài chỉ dùng vài chiêu đã đánh bại hắn, ai nấy đều hoảng sợ không dám tin, trong chốc lát,  đình viện, nóc nhà đều yên tĩnh, tình cảnh bị đảo ngược có chút kì quái, Khánh Nhiễm không khỏi hơi nhíu mày.

“Ngươi, ngươi…” Người áo xám nghe thấy nam hài nói như vậy, thì run rẩy phun ra một búng máu tươi.

“Chậc chậc, quên đi, quên đi. Xem, dọa ngươi sợ đến thế này, nếu bị hù chết, tiểu gia đây đi theo thì thật xúi quẩy. À này, Trương bàn tử, ta mới từ kinh thành đến đây, sao ta thấy Lãnh đại hiệp vô dụng này của ngài và người bị dán cáo thị truy nã trong kinh thành giống nhau như đúc vậy. Không phải là ngài chứa chấp tội phạm triều đình đấy chứ, đây chính là tội lớn nha?”

Nam hài xoay cổ tay, thưởng thức thanh kiếm sắc bén, lời nói bâng quơ lại khiến Trương lão gia kia sợ tái mặt, thả cánh tay của người áo xám ra.

“Ôi chao, sao cũng hoảng sợ như vậy? Xem ra ta nói đúng rồi! Ha ha, bàn tử ngài không cần lo lắng, ta sẽ không đến nha môn tố cáo đâu. Muội muội của ta thật nghịch ngợm quá, biết được tội của Trương lão gia còn bao dung như vậy, không sao, ta sẽ mang con bé quay về.”

Nam hài còn chưa dứt lời, bóng hắn đã loé lên, chớp mắt liền đến bên cạnh Khánh Nhiễm, nàng chưa kịp phản ứng đã bị hắn cầm chặt tay.

Nam hài dắt nàng xoay người rời đi, Trương bàn tử vẫn đứng trân trân ngơ ngác. Khánh Nhiễm cũng đang ngây người, chỉ cảm thấy dáng người trước mắt như một luồng điện, thoáng chốc đã làm nàng hoa mắt chóng mặt.

Nam hài vừa đi được hai bước lại đột ngột xoay người lại, xuýt chút nữa Khánh Nhiễm đã đâm vào người hắn, nàng nhíu mày ngẩng đầu, lại thấy hắn cũng đang cúi đầu nhìn mình, đôi mắt đen nhánh sáng bóng như gương, hắn nháy mắt hai cái với Khánh Nhiễm rồi nhìn về phía Trương bàn tử, khuôn mặt lộ vẻ đăm chiêu.

“Không xong rồi Trương lão gia, hình như lộ phí của ta và muội muội không đủ, đường đến kinh thành lại còn quá xa, đã cùng đường thế này, không biết ta có dễ kích động không nữa, hay ta đến phủ nha tố cáo một chút, tuy phần thưởng của quan phủ không nhiều lắm, nhưng mà…”

“Mau, mau, mau dâng cho tiểu công tử và tiểu thư đây thật nhiều ngân lượng.” Trương Mậu Tài nghe hắn nói như vậy, ban đầu hơi sững sốt, sau nhanh chóng hồi phục tinh thần, vội vàng ra lệnh rồi đạp tên sai vặt bên cạnh, liếc mắt một cái.

Không bao lâu, một túi bạc đã được dâng lên, nam hài đếm đếm, dường như cảm thấy ít ỏi, khuôn mặt hơi đanh lại, bĩu môi nói: “Trương lão gia, già trẻ lớn bé trong Trương phủ các người chỉ đáng giá nhiêu đây tiền?”

“Đồ ngu! Xin tiểu công tử chờ một chút, ta sẽ lấy ngay, mong ngài bỏ qua cho.” Trương Mậu Tài nổi giận đùng đùng đạp tên sai vặt cước thứ hai, xoay người lại, lấy vài tấm ngân phiếu cất trong lòng, sau đó sai người dâng lên.

Lúc này, mặt mày của nam hài mới hớn hở, nhẹ nhàng buông tay Khánh Nhiễm ra, thấy nàng nhìn sang, liền cười đắc ý giơ xấp ngân phiếu trong tay lên: “Thanh muội, còn không mau cám ơn Trương lão gia, có cái này chúng ta đi kinh thành sẽ không lo chết đói.”

Khánh Nhiễm thấy hắn cười xán lạn, ngực liền cảm thấy tức nghẹn khó thở, hất tay hắn xoay người rời đi, trong lòng buồn bực, chân nện xuống thình thịch, tiếng ngói bị đạp vỡ thoáng chốc vang lên.

“Ha ha, tính tình của muội tử nhà ta không tốt lắm, mong Trương lão gia thứ lỗi. Lão gia ngài rộng lượng như thế, khi ta từ kinh đô trở về nhất định sẽ tiếp tục đến bái tạ! Thanh muội, chờ huynh một chút.”

Nghe nam hài nói như vậy, Khánh Nhiễm quay đầu lộ vẻ đồng cảm với Trương Mậu Tài, quả nhiên thấy nụ cười trên mặt hắn cứng đờ. Tầm mắt đảo qua người áo xám còn ngồi dưới đất, nghi hoặc trong lòng Khánh Nhiễm cũng nối tiếp dâng lên. Không biết lai lịch của tên nhóc này lớn thế nào, có liên gì đến người áo xám, lại có thể doạ hắn sợ thành như vậy.

Tiếng bước chân của nam hài đến gần, Khánh Nhiễm cũng chẳng thèm để ý phi thân lao vào trong đêm tối.

Vốn khinh công của Khánh Nhiễm không bằng nam hài, bây giờ cả người lại cảm thấy vô cùng mệt mỏi, không biết trốn ở đâu, gần như đã bị nam hài đuổi kịp.

“Thanh muội chờ ta một chút, đi nhanh như vậy làm gì. Tiểu gia ta vừa vất vả cứu ngươi, đối nhân xử thế không khể thiếu đạo đức như vậy được, ít nhất cũng phải cảm ơn ta chứ. Không được dùng ngân lượng để cảm ơn, thơm một cái là được rồi.” Nam hài nhao nhao ầm ĩ, nhắm mắt đuổi theo Khánh Nhiễm, lông mi dày đậm trên gương mặt xinh đẹp khẽ chớp, bước đến trước mặt nàng, một bộ như muốn chờ nàng si mê đắm đuối.

Khánh Nhiễm quả thực không tin được trên đời này lại có người mặt dày như vậy, chẳng lẽ muốn kéo đồng bọn, quyết đấu một trận sống mái mới chịu kết thúc sao? Nếu như không nhờ hắn phá rối, bây giờ nàng đã ôm trang sức tìm được chỗ yên thân. Nàng tức giận nâng tay, đẩy gương mặt tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt của hắn, nhưng hắn không né tránh, bị Khánh Nhiễm đẩy lảo đảo.

Da dẻ mềm mại lại ấm áp, Khánh Nhiễm không khỏi thầm mắng, quả thật là công tử con nhà phú quý, một chút thông cảm với người khác cũng không có, chỉ biết quậy phá khắp nơi, đồ hổn đãn đáng ghét. Nàng vừa mắng thầm vừa bước nhanh lên phía trước, trên đường sớm đã không còn ai, dưới ánh trăng, bóng nàng lúc dài lúc ngắn, không hiểu sao lại cảm thấy khổ sở, mọi chuyện đều không thuận lợi làm nàng hơi bực mình. Nếu cứ như vậy thì khi nào mới có thể lấy lại thi thể của phụ mẫu đây.

“Thanh muội, đừng đi mà. Sao lại tức giận rồi? Ta lấy ngân lượng cướp được tặng hết cho ngươi được không? Đến đây, cười cho ca ca xem cái nào (2).” Nam hài lảo đảo đuổi theo Khánh Nhiễm, nắm chặt ống tay áo nàng không buông.

(2) Câu này trong mấy truyện cổ đại hay có, mấy tên ác bá cưỡng đoạt dân nữ cũng hay nói dạng câu giống như vầy : “ Cười cho gia xem cái “ lào”.”

“Đừng gọi ta là Thanh muội, ta không quen biết ngươi.” Khánh Nhiễm vùng thoát khỏi tay hắn, quay đầu cất bước đi. Nhưng công phu của nàng không giỏi bằng nam hài, muốn tóm hắn cũng không được, chỉ hy vọng hắn đừng nói nhao nhao bên tai nàng là tốt rồi. Nàng nhận ra, đêm nay không chỉ gặp xui xẻo bình thường.

Nam hài cũng không để nàng được yên ổn, lần thứ hai nhào tới, vẻ mặt kinh hoàng: “Cho ngươi hết bạc cũng không được? Chẳng lẽ ngươi muốn cả mấy tấm ngân phiếu kia?”

Thấy Khánh Nhiễm lạnh lùng vòng qua người hắn, hắn cắn môi một cái, bước một bước lên trước: “Lần này chắc chắn ngươi sẽ đồng ý thôi, nè cầm lấy, bao nhiêu đây liền cười rồi phải không?”

“Tránh ra!”

“Hai tấm?”

“Ba tấm đều cho ngươi được không?”

Khánh Nhiễm bị hắn cuốn lấy, giận mà không có chỗ bộc phát, không nghĩ ngợi liền đem thanh đao vừa cướp được phóng thẳng tay. Chẳng ngờ nam hài chỉ đứng đó trợn to mắt, trốn cũng không trốn, kêu một tiếng a thảm thiết, ánh đao lóe lên, từ đỉnh đầu hắn bay sượt qua, bất ngờ cắt ngang phát đái*dây buộc tóc*, tóc dài rơi xuống còn kèm theo vài sợi lơ phơ trong gió. Thanh đao cắm thẳng vào một căn nhà gỗ trên phố, run rẩy lắc lư không ngừng.

Tròng mắt nam hài trợn ngược, cơ thể mềm nhũn, rồi thẳng tắp ngã xuống đất.

Khánh Nhiễm kinh ngạc nhìn hắn chằm chằm, nửa ngày cũng không thấy hắn động đậy, dường như bị doạ sợ ngất xỉu thật. Tuy trong lòng nghi ngờ, nhưng biểu cảm mới vừa rồi của hắn lại quá mức chân thật, không khỏi khiến nàng thầm nghĩ: chẳng lẽ mình ra tay quá bất ngờ? Nàng nhíu mày ngồi xuống, buồn bực vỗ vào hai má của nam hài, tức giận nói.

“Ta biết ngươi đang giả vờ, đứng nhanh lên cho ta.”

“Hỗn đản, mau đứng lên.”

“Hì hì, tên của ta không phải là hỗn đản,Thanh muội cứ gọi ta là Tứ lang đi, tiểu ca ca trong nhà đứng thứ tư, nên phụ mẫu đều gọi ta là Tiểu Tứ.” Nam hài bỗng nhiên mở to mắt, con ngươi đảo một vòng, lóe lên như vì sao sáng.

Khánh Nhiễm thấy hắn như vậy, thầm mắng chính mình vô dụng, bị một thằng nhóc trêu đùa xoay mòng mòng. Không chút khách khí cho hắn một đạp, trên ngực áo trắng của nam hài in lại một dấu chân đen thui, đứng dậy xoay người bước đi.

Có lẽ hoạt động vừa rồi đã lấy đi rất nhiều sức lực của nàng, nàng vốn đang bị sốt, lúc đứng dậy đột ngột, chỉ cảm thấy trước mắt tối đen, cơ thể mềm nhũn ngã gục xuống.

Nam hài thấy Khánh Nhiễm đứng dậy cũng cúi đầu chống người lên, nhưng không đoán được nàng lại đột ngột ngã xuống. Còn chưa kịp phản ứng, Khánh Nhiễm đã ngã sấp xuống, sức nặng của nàng khiến khủy tay hắn đập mạnh xuống đất, gò má thân thương chà xuống mặt đường.

“Aaaaaaa! Ta bị hủy dung rồi!”

One thought on “Vân Khuynh Thiên Khuyết. Quyển 1/ C14

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s