Vân Khuynh Thiên Khuyết. Quyển1/C19

Chương 19: Pháp trường nổi sóng

Edit: Thiên Di

20120715150943_JNNRJ

Pháp trường ồn ào huyên náo một hồi, đến khi quan binh ồ ạt đến trấn áp, mới chậm rãi yên ắng xuống.

Người mặc giáp chỉ huy lúc nãy thấy mọi người đã yên lặng, liền nhảy lên hình đài. Khánh Nhiễm cũng nhìn theo hướng đó, đúng là người mà ngày ấy nàng nhìn thấy ở cổng thành, Dương Công Tào.

Hắn bước lên đài rồi nhíu mày hô to: “Xin các hương thân hãy im lặng, ta là Dương Quốc An, chính là Công Tào của Khánh châu. Hiện phụng mệnh Thành thủ Hải đại nhân đến đây để tra xét. Nếu các hương thân có gì bất mãn hoặc có gì không rõ, hay có oan tình gì, cứ nói cho Dương mỗ biết, Dương Quốc An sẽ trình báo cho Thành thủ đại nhân.”

“Vậy xin mời Dương đại nhân nói cho chúng tôi biết điều này. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao Vân tướng quân và Vân phu nhân lại bị ám sát rồi phơi thây ở đây.”

Dương Quốc An vừa nói xong đã có người đứng ra chất vấn, biểu cảm trên mặt người đó rất kích động.

“Đúng vậy, vì sao quan phủ nói hai cổ thi thể này thông dâm bị bắt tại trận… sao các người có thể giấu bá tánh như vậy? Tại sao lại vũ nhục anh hùng của quốc gia chúng ta!”

Lại có một người tức giận đứng ra, chỉ một câu của hắn đã kéo theo hàng loạt tiếng chất vấn khác, dân chúng nhất loạt hưởng ứng. Khánh Nhiễm cẩn thận quan sát những người đang kêu gào kia, trong lòng không biết là buồn hay vui.

“Đúng vậy, đây rõ ràng là Vân tướng quân và Vân phu nhân, tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Thử hỏi còn có oan tình nào lớn hơn thế này nữa hay không?”

“Đại nhân, xin hãy giải thích cho rõ ràng! Nếu không chúng ta sẽ không đi đâu cả. Nếu không nhờ Vân tướng quân chiến đấu trong suốt hai mươi mốt năm bên ngoài cửa Địch Hổ, dân chúng Khánh thành chúng ta đã phải sống trong đói khổ chiến tranh rồi, Vân tướng quân chính là phụ mẫu tái sinh của Khánh thành, chúng ta không thể để ông ấy chịu oan ức lớn như vậy được!”

“Phải, không thể để Vân tướng quân chịu oan ức lớn như vậy, triều đình phải cho chúng ta một cái công đạo!”

. . .

Dương Quốc An  nhíu mày nhìn những bá tánh đang kích động bên dưới, quả thật hắn không biết nên giải thích từ đâu. Hắn phụng mệnh Thành thủ Hải đại nhân mang binh đến đây trấn áp, đối với hai cổ thi thể kia, rốt cuộc có phải là Vân tướng quân và Vân phu nhân hay không, quả thật hắn không biết. Dựa vào tình thế hiện nay, một Công Tào nho nhỏ như hắn đã không thể đứng ra giải quyết thoả đáng được, hắn hơi khó xử, bước lên trước hô lớn.

“Xin các hương thân đừng tranh cãi nữa, ta tin, nếu sự thật đúng như mọi người nói, thì chắc chắn Thành thủ đại nhân sẽ lấy lại công đạo cho mọi người. Nhưng bây giờ ta cần biết, ai đã đứng ra nói hai cổ thi thể này chính là Vân tướng quân và Vân phu nhân?”

“Lão phu, lão phu từng làm hoả phu trong quân doanh, may mắn gặp qua Vân phu nhân một lần.” Một lão bá tóc xám trắng quần áo lam lũ, run rẩy chống gậy tiến lên từng bước, nhưng giọng nói của ông vẫn rõ ràng.

“Còn có tôi, tôi từng theo quân ở cửa Thanh Hà, lần này về quê thăm cha mẹ. Tôi cũng từng may mắn được gặp Vân phu nhân một lần, có thể đứng ra làm chứng.” Một nam tử trung niên mặc quần áo rất mộc mạc, vẻ mặt kiên nghị bước lên phía trước nói.

Mọi người nghe hắn tự xưng là người trong quân doanh, không khỏi tin chắc thêm mấy phần, hai người bị phơi thây này chắc chắn là Vân tướng quân và Vân phu nhân. Sau đó lại có thêm mấy người bước ra làm chứng, giọng nói ai nấy đều chắc chắn, biểu cảm trên mặt mỗi người lại vô cùng phẫn nộ.

Khánh Nhiễm cắn chặt răng mới khống chế được bản thân, không xông lên nói cho mọi người biết, nói mình chính là Vân Khánh Nhiễm, nói hết mọi chuyện về cái đêm rực lửa đó. Nàng muốn xông lên tố cáo tất cả, nàng rất muốn ngước mặt lên trời hét thật to, nàng muốn đòi lại công đạo cho gia đình mình, nàng muốn mọi người giúp nàng phân biệt phải trái.

Phượng Anh đứng phía sau Khánh Nhiễm, thấy thân thể nàng đã sớm cương cứng. Hắn nhìn thấy rất rõ, ánh mắt của nàng trừng lớn như muốn nức toạt, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đã gầy guộc, giờ lại cắn chặt khớp hàm, làm sườn mặt càng thêm cứng ngắc, hắn không đành lòng nhìn được nữa, cúi đầu lại thấy Khánh Nhiễm đang nắm chặt hai đấm tay, chỗ bị thương vừa băng bó giờ lại run run, bên trong xuất hiện vài vệt đỏ, máu đỏ nổi bật trên nền khăn trắng toát, ánh vào đáy mắt một mảng ghê người, không hiểu sao hắn cảm thấy hơi đau lòng

Hắn nghiêng người kéo Khánh Nhiễm qua, cúi đầu nắm nhẹ tay nàng, từng chút từng chút, tháo từng đốt ngón tay đang nắm chặt với nhau, lòng bàn tay đã in vào mấy dấu tay sâu hoắm, lộ ra những đốm máu đỏ thẫm.

“Dương Quốc An này còn coi như chính trực, nhưng quận thủ Khánh thành Hải Lâm là một tên tiểu nhân, sợ là hắn đã sớm câu kết với Khúc Đông Bình. Ta nghĩ, nếu muốn kích động dân chúng đến quan phủ trình báo, để quan phủ thừa nhận việc của Vân tướng quân, e là…” Phượng Anh đè thấp giọng, nói rất từ tốn, muốn dời sự chú ý của Khánh Nhiễm.

Thấy ánh mắt nàng có chút đăm chiêu, nhưng không còn cắn môi nữa, hắn mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Khánh Nhiễm nghe Phượng Anh đề cập đến Khúc Đông Bình, khẽ híp mắt lại, nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn, trong lòng lại bất giác lạnh lẽo, quả thực Lý tướng quốc đã biết chuyện của Vân gia.

“Khúc Đông Bình? Thì ra Khúc đại nhân trong miệng tên cẩu binh đó gọi là Khúc Đông Bình…” Khánh Nhiễm hừ lạnh một tiếng, trước mắt hiện lên đám Hắc y nhân ngồi trên lưng ngựa đêm hôm đó. Nàng sẽ không bao giờ quên, chính hắn, chính hắn đã đem kiếm đâm vào ngực tỷ tỷ. Khúc Đông Bình, nhất định ta sẽ nhớ kỹ ngươi!

Phượng Anh nhíu mày, đang muốn nói một câu, Khánh Nhiễm đã đột ngột tiếp lời.

“Ta nghĩ dân chúng có náo loạn thế nào, thì chắc chắn tên Khúc Đông Bình kia cũng không tự mình thừa nhận đó là phụ mẫu ta, hắn không thể tự cạy miệng chính mình được. Huống chi, nếu hắn thừa nhận việc này, dân chúng sẽ càng phẫn nộ, sự tình cũng khó mà cứu vãn.”

“Hiện giờ mọi chuyện đã lớn thế này, nhất định quan phủ sẽ tìm cách để xử lí thi thể càng sớm càng tốt. Đã không còn thi thể, dân chúng cũng không thể náo loạn được nữa.” Phượng Anh khẽ nhíu mày, một đứa con nít sáu tuổi có thể nói được những lời như vậy sao, tuổi nhỏ nhưng lại quá mức bình tĩnh, tâm cơ thật sự khó lường.

“Ta…  Bằng sức lực của ta bây giờ thì không thể buộc quan phủ thừa nhận gì được. Nhưng ta chỉ muốn một điều mà thôi, ta chỉ muốn phụ mẫu được sớm ngày an nghỉ, ta cũng không sợ không giải được oan tình hôm nay… Nhưng mà ta thề, nhất định có một ngày, ta sẽ khiến tên Chiến Anh Đế đó trả giá thật đắt, hắn hãy đợi đó, nhất định ta sẽ làm được.” Trong mắt Khánh Nhiễm đang có hai ngọn lửa nhỏ bốc cháy, nàng cắn chặt môi, hai tay lại siết chặt vào nhau.

Phượng Anh thở dài, nhưng không nói gì nữa, hắn có chút thất thần nhìn tiểu cô nương, hắn cảm thấy thân hình nho nhỏ trước mặt quá kiên cường, dường như có thể chặn được hết phong ba bão táp của cuộc đời. Trong mắt nàng dâng lên ánh sáng chói lòa, sôi sục và bùng cháy khiến hắn không sao tả được.

Dương Quốc An đứng trên đài, nghe dân chúng chất vấn thì kinh sợ không thôi, hắn nhớ lại lúc Hải đại nhân phân phó hắn tới đây, vẻ mặt ông ta lo sợ bất an, trong thâm tâm, hắn đã vô thức tin lời dân chúng vài phần.

Hắn cảm thấy trong lòng nặng trĩu, nửa ngày mới hô to: “Xin các hương thân hãy im lặng cho, trước hết mọi người cứ trở về. Bản đại nhân phải dẫn nhân chứng đến nha môn để tìm ra manh mối trong chuyện này, nhất định sẽ cho các hương thân một lời giải thích. Ta cũng mong các hương thân hãy an tâm một chút, đừng nóng lòng mà gây hấn sinh sự, nếu lại tranh giành thi thể với quan binh, rồi dẫn đến đánh nhau, ta sẽ bắt mọi người về nha phủ để tra khảo.”

Dương Quốc An dứt lời, dân chúng lại nhao nhao cả lên. Ai cũng gào thét, nói rằng muốn Thành thủ đại nhân bước ra nói một câu rõ ràng.

Dương Quốc An hô to: “Nếu các hương thân lo lắng có thể phái hai người đại diện đi cùng Dương mỗ, cùng ta đến nha môn để điều tra.”

Một hồi bàn tán ồn ào qua đi, đoàn người đề cử được ba lão giả có danh vọng trong thành, Dương Quốc An dẫn nhóm người tiến về Thành thủ phủ.

Lúc này, những người ở lại mới yên ắng xuống, nhiều người bắt đầu tản đi, cũng có một số ở lại không chịu đi đâu, họ ngồi hẳn ở quảng trường Tây thành chờ đợi kết quả.

Phượng Anh khuyên Khánh Nhiễm rời đi, nàng cũng không thể khăng khăng đòi ở lại nữa, nàng cẩn thận nhìn những hương thân đang phẫn nộ vì cha mẹ nàng, lại đánh giá thân thế của những người ở lại, ghi nhớ tình hình của pháp trường hiện nay, khi đã xong xuôi, mới lặng lẽ theo Phượng Anh rời khỏi pháp trường.

Nàng chỉ hy vọng có thể mượn sức mạnh của bách tính để ép quan phủ sớm ngày mai táng cho cha mẹ nàng, dù có phải mắc tội thông dâm đi nữa.

Nàng không muốn gì nhiều, chẳng lẽ như vậy cũng không được sao…

Nếu không thể được, nàng chỉ có thể tự mình làm liều, nhất định, nàng sẽ biến pháp trường này trở thành địa ngục chốn trần gian, để tế linh hồn cha mẹ nàng trên trời cao.

Khánh Nhiễm ngẩng đầu nhìn cây đại thụ sừng sững phía trước cổng thành, trên đó vẫn còn lưu lại nhiều kẽ gỗ dính đầy máu đen.

“Có chuyện gì sao? Chạc gỗ đó được dùng để treo đầu những tội nhân bị xử trảm.” Phượng Anh thấy nàng dừng lại nhìn cây đại thụ trước mặt thì nghi ngờ hỏi.

“Có thật thế không? Chỉ sợ những vết máu đỏ sẫm đó là của không biết bao nhiêu trung lương phải chết oan uổng? Hừ, e là trời xanh có mắt cũng không nhìn thấy được.” Khánh Nhiễm nghe mà cười lạnh, nàng khẽ híp mắt rồi cất bước rời đi, bóng dáng nho nhỏ không còn cứng ngắc nữa mà kiên định vững chãi.

Phượng Anh hơi thất thần, hắn cũng khẽ ngẩng đầu nhìn về phía chạc gỗ đã nhiễm đầy máu kia, thoáng có chút đăm chiêu. Sau nửa ngày, hắn mới than khẽ, cất bước đuổi theo.

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s