Vân Khuynh Thiên Khuyết. Quyển 1/30

Chương 30: Lô hoả thuần thanh (*)

Edit: Thiên Di

20130624101602_ZvEGu.thumb.600_0

“Bầu trời sương giăng, từ khi bắt đầu, trăng lúc quay ngược về cổ tích xưa, sương trắng đã như có như không.

Quen nhau trong làn mưa bụi, đêm trăng mờ mịt, chỉ một song cửa giấy trắng màu son, tưởng gần nhưng xa cách tới vậy, yên tĩnh cùng trống rỗng biểu đạt sự thê lương trong lòng ta.

Trang sức ánh bạc, trăng sáng mông lung, đáp lại trời đầy sương trắng, trái tim cũng đông lại, hoá thành giấy mỏng, mong rằng có người kề bên, cùng nhau nhìn ngắm cảnh quê hương an bình.”

Nàng cúi đầu lắng nghe làn điệu thê lương da diết, như tiếng khóc nức nở nhẹ nhàng quẩn quanh trong núi rừng, xót xa và bi thương. Khánh Nhiễm nép vào lưng Tứ lang, nghe những câu chữ nghẹn ngào, đây là giọng địa phương của Nhạn thành, khác hoàn toàn với những người dân khác ở Chiến quốc. Toàn bộ thoại ngữ đều là thanh nhập (*), nguyên âm cuối chỉ sử dụng giọng mũi, phụ âm bật ra lộn xộn, quả thực tối nghĩa khó hiểu.

(*) Một trong bốn thanh của tiếng phổ thông Trung Quốc, là thanh thứ tư của tiếng Hán cổ.

Khánh Nhiễm nghe nửa ngày cũng không biết hắn đang xướng cái gì, chỉ cảm nhận được sự triền miên uyển chuyển hơn các ca khúc khác của Chiến quốc, lại không có sự hùng hồn, hào phóng thường có của Chiến quốc, có lẽ do địa vực ảnh hưởng, Nhạn thành nằm gần biển, nên mới mang theo vài phần dịu dàng đằm thắm.

Hai người từng bước tiếp cận miếu thờ trên sườn núi, nghe Tứ lang nói, đây là nơi được xây dựng vì tưởng niệm danh tướng tiền triều Lận Thác, không ngờ nay đã trở thành miếu hoang. Khánh Nhiễm nhìn trong miếu lập loè ánh lửa, hơi nheo mắt lại.

Nguyên nhân nàng quyết định tiến cung, ngoại trừ việc giúp Tứ lang, còn bởi suy nghĩ cho chính mình. Nếu bây giờ nàng tiếng cung ẩn nấp, từ từ lấy được sự tín nhiệm của chủ tử, chỉ cần nàng có kiên nhẫn, có nghị lực, tận dụng tốt cơ hội, nàng tin rằng mình sẽ tiếp cận được Chiến Anh Đế, báo mối đại cừu này.

Thật ra nàng cũng không lo Tứ lang sẽ gây bất lợi cho mình, ngoại trừ việc nàng thật tâm tin tưởng hắn, thì còn một lý do khác, hắn đã để nàng giả làm muội muội, cùng nhau trà trộn vào cung, cho nên hai người đã như châu chấu cùng đứng trên một sợi dây thừng, nhất định phải cùng tiến cùng lùi.

Nếu hắn không muốn nói mục đích tiến cung cho nàng biết, vậy cũng không quan trọng, cứ làm như hắn nói đi, mỗi người đạt được mong muốn của mình là được rồi. Chẳng qua nàng phải tự cảnh giác một chút, đừng để hắn liên luỵ đến mình, ai biết được thằng nhãi này tiến cung để làm gì.

Lúc này miếu thờ đã ở trước mắt, Khánh Nhiễm hồi phục tinh thần, thấy từ miếu thờ đã có mấy người lao ra, nàng nhắm mắt nép sát vào lưng Tứ lang.

Tứ lang nhìn dáng người mập mờ, cũng cúi đầu giấu đi một nụ cười yếu ớt, tiếng ca lại càng to rõ. Một tiếng vừa ngân, câu hát càng trở nên thê thảm, vốn dĩ giọng hát của một đứa trẻ đã rất chói tai, nay lại bị hắn cố ý làm run lên, càng thêm thê lương sầu thảm.

Khánh Nhiễm nghe thấy vậy liền nhíu mày, cảm thấy tiếng khóc sâu thẳm trong sơn cốc, phá vỡ cả âm khí nặng nề trước miếu thờ, có thể so sánh với ma quỷ lúc nửa đêm, rõ ràng là sói khóc quỷ gào.

Sau một hồi đẩy qua đùn lại, từ miếu thờ đổ nát mới xuất hiện ba binh sĩ, một tên lớn mật nhất cầm đuốc tiến lên hai bước, hét lớn một tiếng: “Là người hay quỷ?”

Nghe được tiếng quát, Khánh Nhiễm bĩu môi, ngoan độc nhéo vào thắt lưng Tứ lang một cái, không phải mình còn chưa kịp lên tiếng đã bị bọn họ tưởng lầm là lệ quỷ, sau đó bắn chết tại chỗ chứ?

Tứ lang bị nàng véo mạnh liền rút một hơi, á to, sau đó thẳng tắp ngã ra sau, khiến lưng Khánh Nhiễm nện mạnh xuống đất.

Khánh Nhiễm bị đau nên thét lớn một tiếng, quắc mắt lườm Tứ lang, mắt thấy hắn le lưỡi, tiếp theo đã oa oa khóc rống lên.

“Tiểu muội… Ô ô… Tiểu muội, mau tỉnh lại đi, đừng dọa ca ca mà.”

Hắn khóc rất thê thảm, còn sử dụng tiếng Nhạn thành, tuy Khánh Nhiễm không hiểu nhưng vẫn có thể đoán được hắn gào vì cái gì, mắt liền trắng dã.

“Con mẹ nó, thì ra là hai đứa nhóc, hù chết lão tử rồi.” Một tên lính râu quai nón giơ đuốc lên, thấy hai người thì hùng hùng hổ hổ nói.

Hai binh lính khác cũng đi theo, mắng Tứ lang đang ôm Khánh Nhiễm kêu gào thảm thiết: “Mẹ nó đừng khóc nữa, đã hơn nửa đêm rồi, không sợ dẫn tới oán quỷ sao.”

Bóng cây chồng chất, ánh sáng mỏng manh từ cây đuốc đánh lên gương mặt của Khánh Nhiễm, Khánh Nhiễm hơi hé mắt, thấy tiểu tử thối Tứ lang chợt thu tiếng khóc, nhưng rồi bất ngờ bổ nhào vào hai quan binh đứng bên cạnh, hắn vừa khóc vừa tru, ánh sáng loang lỗ chiếu lên gương mặt dầm dề nước mắt của hắn, quả là lấp lánh. Khánh Nhiễm hừ lạnh, năng lực cải trang của thằng nhãi này cũng không phải tầm thường, công phu diễn trò đã đạt đến mức “ lô hoả thuần thanh” (*).

“Khóc cái gì mà khóc, lão Chu, sao ta nghe giọng nói của tên nhóc này, giống cái gì… cái gì Nhạn thành… cái mà Lục đại nhân đã phân phó đấy?” Tiểu binh đá văng Tứ lang ra, hỏi đại hán râu quai nón bên cạnh.

Tên râu quai nón này cũng trầm ngâm một chút, Tứ lang lại đột ngột kêu gào lao tới: “Quan gia, mau cứu muội muội của con đi, con bé sắp chết đói rồi, các ngài làm việc tốt sẽ được đền đáp, van xin các ngài hãy cứu con bé, xin cho chúng con chút cơm ăn.”

“Hắc, tiểu tử ngươi đang nói tiếng Chiến quốc sao, mẹ nó ta không thể hiểu được!” Một tên tiểu binh cao kều tiến lên muốn đá Tứ lang.

Tứ lang sợ tới mức run run, cơ thể nghiêng ra phía sau một chút, tên lính cao kều đá vào khoảng không thì lảo đảo. Hắn hơi ngạc nhiên, quay đầu vẫn thấy Tứ lang run rẩy nằm trên đất, thầm mắng một tiếng thật quỷ quái.

Đại hán râu quai nón kia bước lên, ôn hoà nói: “Tiểu tử, ngươi vừa nói tiếng Nhạn thành phải không?”

Tứ lang run lên, thế này mới ngẩng đầu nức nở nói: “Con… Con và muội muội đều là người Nhạn thành, đi theo… Theo cha tha hương cầu thực, nhưng lại đụng phải sơn tặc… Phụ thân đã chết, chúng con… Ô ô…”

Đáy mắt tên lính râu quai nón sáng lên, hai tiểu binh còn lại cũng nhất thời ngẩn ra.

“Ôi, đến đây thật không phí công.” Tên lính cao kều nói xong liền đi đến trước mặt Khánh Nhiễm, ngồi xổm xuống vỗ vào mặt nàng, thấy nàng hữu khí vô lực thì xoay đầu lại nói.

“Không có việc gì, đói thì chỉ cần ăn một chút sẽ khoẻ lên thôi.”

“Quân gia, van cầu các ngài cứu muội muội của con.” Tứ lang lại khóc lóc.

Tên râu quai nón lại nở nụ cười: “Yên tâm đi, dĩ nhiên chúng ta sẽ cứu nó. Mang vào đi, để xem thống lĩnh nói thế nào.”

Hắn dứt lời liền kích động đi vào trong miếu, một tên tiểu binh thấp bé tiến lên muốn ôm Khánh Nhiễm, Tứ lang liền bổ nhào tới chặn trước mặt hắn.

“Đa tạ quân gia, sao có thể để ngài mệt nhọc được, để con, để con.” Tứ lang nói xong liền xoay người kéo Khánh Nhiễm lên lưng, bước chân lảo đảo theo binh lính vào miếu thờ.

Ánh lửa trong miếu rất lớn, Khánh Nhiễm nhắm chặt hai mắt, tập trung lắng nghe những hơi thở trong miếu thờ, cảm thấy nhân số không ít. Lại nghe tên lính râu quai nón kia cúi đầu bẩm báo tình huống, sau đó có một tiếng nói vang lên.

“Người Nhạn thành? Tốt, tốt. Nói hai câu Nhạn thành cho ta nghe chút nào.”

“Quân gia, chúng con thật sự là người Nhạn thành, muội muội con sắp chết đói rồi, mong ngài hãy rủ lòng thương xót, thưởng cho chúng con chút cơm ăn.” Tứ lang vừa khóc vừa gào, quả là ngữ âm của Nhạn thành.

“Thống lĩnh, theo ta thấy thì tiểu nha đầu kia đang đói, ăn vài thứ sẽ tốt lên thôi.”

“Được, đúng là giọng nói của người Nhạn thành. Tiểu tử, muội muội của người năm nay bao nhiêu tuổi rồi ?” Người có bộ dạng là tướng lĩnh ở đây lên tiếng hỏi.

Tứ lang nức nở nói: “Hồi quân gia, gia muội năm nay tám tuổi.”

Khánh Nhiễm biết hắn cố ý nói tuổi mình nhiều hơn một chút, cũng để phù hợp với điều kiện trong cung, may mà nàng cao hơn các bạn cùng lứa không ít, tên thủ lĩnh kia cũng không nghi ngờ.

“Tốt lắm, tiểu tử, bọn ta phụng mệnh bề trên xuất ngoại tìm tỳ nữ cho cung phi nương nương, muội tử của ngươi vừa khéo hợp điều kiện. Ngươi cũng đã không còn chỗ để đi, không bằng bán muội muội của ngươi cho ta đi, cũng có thể đổi tiền ăn cơm. Muội muội ngươi được tiến cung, cũng không lo bị chết đói, ngươi thấy thế nào?”

“Không, không được. Dù có đói chết con cũng phải ở một chỗ với muội muội… Ô ô…Người nhà đều đã chết hết, chỉ còn một mình con và muội muội.” Tứ lang khóc sướt mướt.

“Bọn ta cũng hết cách rồi, ngươi muốn chính mắt nhìn thấy muội muội mình chết đói sao.”

“Van cầu quan gia, mau cứu con bé, con… Con có thể tiến cung cùng nó không, con và muội muội tiến cung được không? Chỉ cần các ngài cứu muội muội, muốn con làm gì cũng được.”

Nghe tiếng than khóc của Tứ lang vang bên tai, Khánh Nhiễm cũng không khỏi khẩn trương, chỉ sợ tên lính kia thực sự không đồng ý cho hắn đi cùng. Nếu quả thật như vậy, thì chính mình phải tính sao?

Tứ lang đã hứa với nàng, nếu một tháng sau nàng muốn xuất cung, nhất định hắn sẽ có biện pháp mang nàng ra ngoài an toàn, cũng vì điều này nên nàng mới đáp ứng diễn trò với hắn. Nếu hắn không được vào cung, mình lại không biết nói tiếng Nhạn thành, vậy phải làm sao?

Ngay tại lúc nàng vô cùng lo lắng, giọng nói to rõ kia lại vang lên lần nữa.

“Trong cung không tuyển nam đồng, nhưng nếu phục vụ bên người Nguyệt phi nương nương, giúp nương nương giải buồn, ngươi lại biết nói tiếng Nhạn thành… Như vậy đi, ngày mai ta phái người đưa các ngươi tiến cung để gặp Lương công công, có thể vào được hay không thì phải xem số phận của các ngươi đã.”

“Trước hết cho bọn chúng ăn chút gì đi, đừng để đói chết.”

Khánh Nhiễm nghe thấy tiếng bước chân tới gần, tiếp theo có cái gì đó bị ném xuống đất, âm thanh kinh hỉ cảm tạ của Tứ lang liền truyền đến. Nàng bị Tứ lang ôm đến góc tường, môi cảm thấy hơi ướt, hắn đút nước cho nàng. Khánh Nhiễm chưa chuẩn bị, sặc sụa một trận, ho khan rồi mở mắt.

“Tiểu muội ngươi tỉnh rồi, thật tốt quá, mau ăn một chút đi, ca ca sẽ không để ngươi đói chết.”

Tiếng kinh hô của Tứ lang vọng bên tai, lưng hắn đưa về hướng quan binh, hai người lại co ro ngồi trong góc. Khánh Nhiễm trợn mắt nhìn tên tiểu tử thối đang đắc ý chớp mắt, mắt liền trắng dã, đưa tay lấy chiếc màn thầu đang đặt trên mặt mình.

“Thống lĩnh, tiểu cô nương kia đã tỉnh.”

“Tốt, ngày mai các ngươi hãy đưa bọn chúng đến để Lương công công nhìn xem, nếu công công chấp nhận, chúng ta cũng không cần phải sốt ruột như vậy nữa, từ từ tìm thêm vài tì nữ thì có thể trở về báo cáo rồi.”

“Phải phải, bệ hạ gia hạn cho chúng ta ba ngày, như vậy chúng ta cũng không sợ phải rơi đầu rồi.”

. . .

Khánh Nhiễm nghe những binh lính này nói chuyện, lại nhìn vẻ mặt đang đắc ý của Tứ lang, không khỏi nhẹ nhàng cười khẩy.

———————————-

(*) Tương truyền rằng, khi Đạo gia luyện đan, lúc nhìn vào lò, nếu thấy ngọn lửa lê chuyển sang màu xanh, thì coi như  đã thành công. Sự tích này được lưu truyền để nhắc nhở con người phải kiên trì với mục đích của mình, nếu ta dày công tôi luyện thì chắc chắn ta sẽ đạt được điều mong muốn.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s