Vân Khuynh Thiên Khuyết. Quyển 1/C27

Chương 27: Vô cùng nhục nhã

Edit: Thiên Di

186

 

“Thanh muội, đừng giận mà. Thanh muội và Tứ lang quả là có duyên, tại kinh thành cũng có thể gặp nhau, đến đây đến đây, chúng ta cùng nhau ngồi tâm sự.”

Tiếng cười trong trẻo từ xa lại gần, chỉ nháy mắt đã từ dưới táng cây truyền đến tai Khánh Nhiễm, Tứ lang cười rạng rỡ, ánh mắt sáng lấp lánh.

Bóng người hắn rất nhanh, dường như nửa năm không gặp khinh công đã tiến bộ không ít. Khánh Nhiễm chưa kịp đề phòng, suýt chút nữa đâm sầm vào gương mặt tươi cười của hắn, cũng may nàng dừng lại kịp lúc, cơ thể có chút lảo đảo nhưng đã nhanh chóng đẩy hắn để lấy lực, lui ra phía sau mấy bước.

Nàng đi dọc theo con suối, dưới chân trơn trượt suýt nữa làm nàng ngã nhào xuống nước, chỉ vừa cất bước đi phía sau đã truyền đến tiếng kêu thảm thiết. Nàng buồn bực quay đầu, thấy Tứ lang ngã xõng xoài trên đất, hắn ấm ức chu mỏ nhìn nàng, một tay còn không ngừng xoa chân phải.

“Ai da, nhẫn tâm quá, sao có thể đẩy người khác mạnh như vậy chứ. Nhìn ngươi xem, chẳng còn một tí dáng vẻ của tiểu cô nương nữa, ăn gì mà khoẻ vậy hả?”

Thấy hai má hắn phụng phịu, đôi môi vểnh lên nói mãi không ngừng, Khánh Nhiễm chỉ cảm thấy chán ghét, nhíu mày quắc mắt lườm hắn. Nàng thật sự muốn tiến lên, hung hăng dẫm nát hai chân hắn cho xong, có trời mới biết, nàng chỉ mới đẩy nhẹ hắn một chút, không ngờ lại té ngã một cách khoa trương như vậy.

“Vô dụng.” Khánh Nhiễm hừ lạnh, vòng qua người hắn đi tới phía trước.

“Thanh nhi muội muội, Tiểu Thanh muội muội, Nhiễm nhi muội muội… Đợi ta với, làm người không thể làm thế được. Tốt xấu gì ta cũng xem như đã giúp ngươi một lần, nhưng sao chỉ mới nửa năm không gặp, tính tình lại chẳng thay đổi gì cả, chẳng những không thương người còn thích vong ân phụ nghĩa như vậy?” Tứ lang thấy nàng cất bước đi bèn nhảy lên, vỗ vỗ bụi bặm trên vạt áo, khập khiễng vòng quanh Khánh Nhiễm ồn ào.

Khánh Nhiễm bị hắn làm đau đầu, trừng mắt với hắn, thấy thế Tứ lang càng cười tươi hơn.

“Hắc hắc, ta biết mình lớn lên rất đẹp, nhưng mà Thanh muội cũng đừng giật mình như vậy chứ? Nhìn xem, nhìn xem, mắt ngươi đều đã khắc bốn chữ “kinh vi thiên nhân”(*) rồi, ha ha.”

(*) Bị dọa sợ, kinh động

Khánh Nhiễm phát hiện mình và tên tiểu tử thối này không có khả năng hiểu được đối phương, da mặt người này không phải dày bình thường, cái mặt trắng bóc đang đung đưa phía trước chính là một khẩu súng liên thanh, có thể bắn nát một toà thành.

Nàng không muốn để ý đến hắn, tháo dây buộc ngựa nhỏ xuống. Nàng đã từng nghĩ, nếu hắn không thường xuyên trêu chọc nàng, có lẽ nàng đã hoà nhã với hắn một chút. Cứ mỗi lần gặp mặt lại chọc ghẹo người khác, còn nói nửa năm qua tính tình của nàng không thay đổi, tự xem lại bản thân mình đi. Hừ!

Nhưng khả năng chịu đựng của Tứ lang không phải tốt bình thường, thấy Khánh Nhiễm ngó lơ mình cũng không tức giận, chân phải cà nhắc vừa nhảy vừa lết đuổi theo Khánh Nhiễm, cười hì hì.

“Ai da đừng như vậy mà, không phải lần trước ta đã giúp ngươi sao. Ngươi cũng không biết đâu, ta thông minh giúp ngươi đánh lạc hướng quan binh, nhưng kết quả là bị bắt giam vào nhà lao tới nửa tháng mới được thả ra đấy.” Tứ lang nói xong, len lén nhìn Khánh Nhiễm, thấy bước chân nàng hơi khựng lại, dường như ánh mắt có chút chần chừ.

Hai mắt hắn sáng lên, ra sức vặn vẹo gương mặt, đau thương thốt lên: “Đại lao ở Khánh thành thật âm u, bên trong còn ẩm ướt lắm, mùa đông lạnh như vậy lại chẳng thương tình cho ta một cái chăn, làm ta bị lạnh suýt chết cóng, đến bây giờ các đốt ngón tay vẫn còn nhứt lắm này. Những người trong lao cũng hung dữ nữa, luôn cướp mất đồ ăn của ta, vốn đồ ăn trong ngục đã không ngon lành gì rồi, vừa thối vừa thiêu, mỗi ngày không được ăn no, bọn họ còn thích ăn hiếp ta nữa. Ô ô…Còn có nhiều chuột lắm, ngày nào chúng cũng đói đến hóa điên, thấy thịt người thì chạy đến cắn. Còn có, còn có con gián nữa, thật là đáng sợ, chạy vòng vòng trong nhà lao của ta…”

Thấy Khánh Nhiễm đi chậm lại, trên mặt có chút áy náy, nam hài càng nói càng hăng say, càng nói càng hưng phấn, biểu cảm lại ngày một hoảng hốt, chỉ thiếu là chưa có hai giọt nước mắt chảy xuống.

Nhưng khi Khánh Nhiễm nghe hắn nói tới con gián, liền cảm thấy bực bội, nàng xoay người nhảy lên ngựa không thèm nhìn hắn một cái, giơ tay vung roi. Tứ lang vội bay đến chắn trước mặt ngựa, giữ chặt cái khoen trên mũi nó, chu miệng nhìn nàng.

“Sao ngươi chỉ nói thay đổi sắc mặt liền đổi nhanh như vậy? Tính tình của tiểu nha đầu ngươi thật quái đản!”

Khánh Nhiễm hừ lạnh một tiếng: “So với người suốt ngày thích nói nhảm như ngươi vẫn tốt hơn nhiều! Hừ, vào mùa đông con gián cũng có thể chạy trong phòng sao? Ngươi tránh ra cho ta.”

Nàng dứt lời cũng không thèm nhìn hắn, vung roi ngựa hướng tới bàn tay đang đặt lên mũi ngựa của hắn. Roi sắp đánh tới nơi, nhưng hắn lại không né tránh, chỉ nhìn nàng cười ngây ngô.

Khánh Nhiễm giật mình lật cổ tay, dây roi lệch sang một hướng khác, tiếng vụt xé gió vang trong không khí, nàng quay đầu nhìn hắn, Tứ lang còn cười tươi hơn, hai cặp mắt đen nhánh lấp lánh ánh sáng. Tự nhiên cảm thấy hối hận, biết vậy lúc nãy nàng đã không mềm lòng, nhìn thấy mấy ngón tay trắng noãn kia lại không nỡ ra tay, đang cảm thấy bực mình, Tứ lang lại cười cười bước đến gần.

“Hì hì, Thanh muội muội thật thông minh, không thể lừa được ngươi rồi. Kỳ thật ta cũng không ở trong lao lâu như vậy, chỉ ngoan ngoãn ở đó có  ba ngày thôi, nhà ngục kia sao có thể giữ chân được một người phong thần tiêu sái, nhanh nhẹn tựa gió, phiêu bạc hào sảng như Tứ lang đây, ta ở trong ngục tham quan ba ngày thì rời khỏi đó, rồi đốt sạch cái nhà lao thối hoắc đó luôn, ha ha, lúc đó ta giống như anh hùng cái thế, đầu đội trời chân đạp đất bước ra ngục vậy. Ai nha, Thanh muội chớ đi mà, ta sẽ không nói nữa, không nói nữa mà. Hắc hắc, nhưng mà ngày đó Thanh muội trèo qua cửa sổ là để làm gì vậy? Có trộm được đồ gì tốt sao?”

Khánh Nhiễm vung roi thúc ngựa, Tứ lang vừa nói không ngừng vừa dùng khinh công đuổi theo nàng. Vốn ngựa của nàng còn nhỏ, lại đang ở sâu trong rừng, ngựa không thể chạy nhanh được, chạy một lúc lâu nhưng nàng vẫn không thể thoát khỏi hắn.

Chỉ thấy bóng áo xanh bay loạn trong gió, lúc thì ở bên trái, lúc lại nhảy sang bên phải, làm gì còn dáng vẻ khập khiễng khi nãy? Tiếng nói trong trẻo của hắn giống như ma âm, lẩn quẩn bên tai khiến Khánh Nhiễm đau đầu muốn chết. Nàng hung hăng ghìm cương ngựa, tức tối trợn mắt lườm nam hài, hét lớn một tiếng.

“Rốt cuộc ngươi muốn thế nào!”

Tứ lang không sợ, ngược lại còn cười ha ha, đứng trước ngựa giương giọng nói: “Ây da, Thanh (*) muội muội tức giận như vậy mà vẫn trông đẹp quá. Thanh (*) muội muội, đừng tức giận với ca ca, ca ca sẽ đau lòng lắm.”

Khánh Nhiễm thấy hắn không gọi mình là “Thanh” mà lại gọi là “Tình” (*), cơn giận từ khi nãy đã không thể kiềm chế được nữa, nàng cười lạnh một tiếng, đột ngột vung roi ngựa. Tuy Tứ lang đã sớm phòng bị, nhưng không ngờ lần này lại không giống lúc trước, roi ngựa nàng xuất ra lạnh thấu xương, giống như sấm sét bất ngờ quét tới trước mặt hắn. Hắn a một tiếng, nhanh chóng ngửa người ra sau, nguy hiểm né tránh ánh chớp đang lóe lên trước mắt, cảm thấy một trận gió lạnh thổi thốc qua mặt.

(*) Chữ Thanh và chữ Tình đọc gần giống nhau. Chữ Thanh đọc là “qīng” (có nghĩa là màu xanh), còn chữ Tình đọc là “qíng” (có nghĩa là tình yêu). Âm “thanh” chỉ cần nhấn giọng một chút sẽ biến thành âm “tình”, Tứ lang lại chơi chữ để trêu Khánh Nhiễm, gọi nàng là Tình muội muội (có nghĩa là muội muội thân yêu).

Khánh Nhiễm thấy hắn ngửa người, lại khẽ cong khóe môi, roi ngựa trong tay  giống như con rắn linh hoạt, chưa trở về tay đã lượn một vòng trong không trung. Roi ngựa bò lên thắt lưng hắn, nàng vung cánh tay lên, đai lưng liền đi theo roi ngựa bay lên trời. Đai lưng bay trong không trung thành một đường cong nhẹ nhàng, rồi yên ổn rơi vào tay Khánh Nhiễm.

Khánh Nhiễm không thèm liếc mắt nhìn hắn, khẽ cười vui vẻ một tiếng, giơ roi giục ngựa chạy đi, bên khóe mắt còn thấy được một bóng người nhanh chóng nhảy dựng lên.

Phía sau dường như lập tức truyền đến một trận gào thét, tiếng thét vang vọng khắp khu rừng, làm kinh động đến mấy con chim đang ngủ trưa trên cây, nhất thời quát quát bay tán loạn.

“A! Thật nhục nhã!”

“A! Thanh muội muội, ngươi mau trở lại đi!”

“A! Trả dây lưng cho ta!”

“Trở về đây, sao ta có thể xách quần đi gặp người khác chứ.”

“Hức hức…Sao ngươi lại cởi quần của ta…Ta không còn mặt mũi nào gặp người khác nữa…”

Những tiếng gào đứt quãng truyền đến, Khánh Nhiễm quay đầu, thấy Tứ lang một tay kéo quần, một tay hướng nàng vẫy vẫy, vừa nhảy vừa hú nhìn rất giống một con khỉ. Bóng hắn nhỏ dần, rồi mất hút không thấy rõ nữa, dù Khánh Nhiễm không được tận mắt chứng kiến, nhưng vẫn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của hắn lúc này.

Không hiểu sao nàng bỗng thấy vui vẻ, bên môi thoáng qua nụ cười hân hoan thật tâm đã lâu không thấy. Nàng quay đầu vung roi ngựa, giương giọng hô: “Tình ca ca, ca ca nhớ nắm cho chắc nha, nhỡ may quần rơi xuống, giữa đường gặp phải tiểu cô nương sẽ dọa nàng ấy sợ chết mất.”

Giọng nói vấn vít trong cánh rừng, nhẹ nhàng phiêu đãng, tựa như ánh nắng ấm áp phá tan tầng mây đen, chiếu rọi lên khoảng hồ sương mù mờ mịt.

Tứ lang thấy bóng nàng đã biến mất, chu mỏ bĩu môi một cái: “Nha đầu chết tiệt kia, chỉ mới lấy được dây quần của ta mà đã cười như vậy, cũng không uổng công ta diễn trò phong lưu.”

Dứt lời, tay phải hắn đưa lên miệng, huýt sáo một tiếng, chỉ chốc lát vó ngựa lộc cộc đã phá tan sự  u tĩnh trong khu rừng. Con ngựa nhỏ đang phóng đến đúng là chú lừa lông ngắn của hắn, nó chạy thẳng đến chỗ nam hài nhưng không dừng lại ngay, vòng qua người hắn mấy vòng để xem xét, ánh mắt tỏ vẻ khinh thường, sau đó mới trề mỏ khịt khịt cái mũi hai cái.

Tứ lang vỗ nhẹ đầu ngựa, tháo tay nãi đang treo trên lưng nó, một tay gỡ ra, bên trong liền xuất hiện một cái đai lưng màu lam nhạt. Hắn vừa quấn vừa dương dương tự đắc nhìn con lừa nhỏ, thế này mới xoay người lên ngựa.

“Huynh đệ, đi thôi, chúng ta đi tìm Tình muội muội. Nhất định phải trả mối thù nhục nhã này. Hắc hắc, ngươi nói xem, Thanh muội có biết ta đã động thủ với ngựa của muội ấy không nhỉ, lúc phát hiện ra không biết sẽ tức giận thành bộ dạng gì, ha ha.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s