Vân Khuynh Thiên Khuyết. Quyển 1/C29

Chương 29: Hãy tin ta

Edit: Thiên Di

16e1daca9ef74a21f21fe7d2

Tứ lang nói hung tợn như vậy, nhưng lại không làm Khánh Nhiễm hoảng sợ, nàng chỉ nhíu mày một lát, sau đó khẽ cười trào phúng.

Nàng không cảm thấy lạ khi tên nhóc này biết thân phận của nàng, ngày ấy hắn giúp nàng đánh lạc hướng quan binh, nàng đã mơ hồ đoán được phần nào. Tuy rằng không rõ từ đâu hắn biết được nàng là Vân Khánh Nhiễm, nhưng chỉ cần nhìn cử chỉ và hành động của hắn, cũng biết hắn không phải là một đứa nhỏ ở gia đình bình thường, e rằng lai lịch cũng rất lớn.

“Ngươi không sợ? Hay ngươi không tin lời ta nói? Bây giờ ta sẽ đem ngươi giao cho quan binh.” Tứ lang nói xong, muốn bước đến kéo Khánh Nhiễm.

Vốn tưởng Khánh Nhiễm đang vô lực dựa vào đại thụ, nhưng không ngờ nàng lại đột ngột bắn người lên, hai tay bắt lấy nhánh cây trên đầu làm nó rung nhè nhẹ, lấy đà tung mình phóng vọt lên, nhẹ nhàng đáp xuống khoảng đất cách đó mấy bước.

“Ngươi! Ngươi không bị trúng độc?!” Tứ lang cả kinh, trừng to mắt hỏi nàng.

Khánh Nhiễm hừ lạnh một tiếng: “Ngươi tưởng mình đang lừa một đứa con nít ba tuổi sao. Nếu thật sự muốn bắt ta trình lên quan, cần gì phải cải trang thành bộ dạng như vậy?”

Nàng nhíu mày nhìn quần áo bẩn loạn của Tứ lang, chỉ vào vạt áo bám đầy bùn hắn vừa tự làm ra, châm chọc nói: “Chẳng lẽ ngươi muốn nói với quan gia rằng ngươi bắt ta rất cực khổ, mong quan gia bồi thường ngươi một bộ quần áo mới?”

Tứ lang nhướn mày cười: “Thanh muội thật thông minh, bọn họ thấy ta vất vả như vậy, tất nhiên sẽ thưởng cho ta thêm mấy lượng bạc.”

Khánh Nhiễm hừ lạnh, ngày ấy ngân phiếu đều trong tay hắn, nhưng hắn vẫn để lại trên người nàng, nhiều tiền như vậy cũng không thèm, thiên tài mới tin được hắn sẽ tham mấy đồng tiền thưởng kia.

“Rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Nếu không nói thì ta đi đây.”

Vốn Khánh Nhiễm chỉ muốn biết ý đồ của tên nhóc này, nhưng bây giờ thấy hắn nhắc tới quan binh, không hiểu sao nàng cũng muốn theo hắn vào trong miếu. Nàng dứt lời, xoay người làm bộ muốn đi.

Tứ lang vội đuổi theo, lại gần Khánh Nhiễm cười nói: “Ta nói, ta nói, Thanh muội hãy ngồi xuống trước, chúng ta thương lượng chuyện này nhé.”

Khánh Nhiễm thấy hắn tới gần, sợ hắn lại hạ độc mình, liền lách người tránh sang một bên, nhưng cũng không đi tiếp nữa, chỉ tìm một tảng đá lớn để ngồi xuống.

Tứ lang thấy vậy nhưng không so đo, cũng tìm một chỗ ngồi cách nàng không xa, hắn hơi suy tư, sau đó mới mở miệng nói.

“Không lâu trước đây, Chiến Anh Đế từng sắc phong một phi tần, nàng gọi là Nguyệt phi, nghe nói Nguyệt phi này vô cùng xinh đẹp, lại được muôn vàn sủng ái. Nàng vốn là nhân sĩ của Nhạn thành, nhiều năm xa quê nên nhớ nhà, cả ngày buồn bực không vui, cũng vì việc này mà Chiến Anh Đế đã vô cùng lo lắng. Cách đây vài ngày, Nguyệt phi cầu xin Hoàng thượng tìm một hương nhân để ngày ngày cùng mình trò chuyện giải buồn. Vì thế Chiến Anh Đế đã hạ chỉ tìm một nữ tử người Nhạn thành ở kinh đô vào cung làm tỳ nữ cho Nguyệt phi, để tiện bề trò chuyện với nàng, giúp nàng giải sầu tâm tư. Nhưng Nhạn thành cách nơi này rất xa, dân chúng Nhạn thành ở đây cũng rất ít. Hơn nữa, phàm là những người có nhà có cửa, không ai nguyện ý để nữ nhi mình vào cung làm nô tì. Đã hai ngày trôi qua, trong kinh đô vẫn không thể tìm được một thị nữ người Nhạn thành, vì thế Chiến Anh Đế đã hạ lệnh cho quân sĩ trong nha môn Kinh phủ đến các thành trấn lân cận để tìm kiếm sớm nhất có thể, hiện giờ trong miếu thờ đó chính là những sai dịch được phái đến.”

Khánh Nhiễm chau mày, trước đây nàng cũng đã nghe phụ thân nói qua, Nhạn thành là khu vực nằm gần biển, phong tục và ngôn ngữ nơi đó rất đặc biệt, hoàn toàn bất đồng với các địa phương khác, rất dễ phân biệt người Nhạn thành với những người xung quanh. Cho nên nàng không tin, kinh đô Chiến quốc to lớn như vậy lại không thể tìm được một thị nữ Nhạn thành, suy nghĩ một chút cũng biết, e rằng thanh danh của tên Chiến Anh Đế kia cũng không có gì tốt đẹp. Chỉ có điều, Tứ lang đề cập với nàng việc này để làm gì?

Thấy Khánh Nhiễm nhíu mày nhìn mình, hai mắt Tứ lang khẽ chuyển: “Ngươi có muốn vào cung chơi một chút không? Ta nghe nói hoàng cung của Chiến quốc rất tráng lệ, trong cung có vô số trân bảo, Thanh muội có muốn tới đó để trau dồi kiến thức không? Hắc hắc, chờ chơi chán rồi, chúng ta sẽ rơi khỏi cung, thuận tiện lấy thêm mấy món châu báu, ha ha, khi đó chúng ta sẽ phát tài.”

Khánh Nhiễm không ngờ lại nghe được đáp án như thế này, đầu óc nhất thời trống rỗng. Thật sự tên tiểu tử thối này muốn đến hoàng cung để trộm đồ sao? Qủa thật không biết nên nói hắn lớn mật hay nên mắng hắn ngây thơ đây!

Nghe ý tứ này, chắc chắn hắn muốn mượn cơ hội lần này để trà trộn vào cung, vậy hắn có thể nói tiếng Nhạn thành. Hai người gặp mặt chưa được vài lần, nhưng Khánh Nhiễm tuyệt đối sẽ không xem thường tên nhóc hay cười vô hại này. Nghĩ đến, hắn nhất định có mục đích khác, nàng cười lạnh một tiếng.

“Mười câu không có lấy một câu nói thật, vậy thì tự ngươi đi trau dồi kiến thức đi, ta không cần.”

Nàng nói xong liền đứng dậy, Tứ lang nhanh chóng vươn tay giữ nàng lại, cười hắc hắc: “Trời đất chứng giám, những lời ta nói vừa rồi, một câu cũng không giả dối.”

“Nói thật? Tốt lắm, ta hỏi ngươi, ngươi vào cung quả thực chỉ muốn trau dồi kiến thức, thuận tiện thì chôm vài món bảo bối thôi sao? Ngươi nghĩ hoàng cung là nơi nào, nói vào thì vào nói ra thì ra!” Khánh Nhiễm hất tay hắn ra, ánh mắt hiện lên vẻ trào phúng.

“Hắc hắc, ta vào hoàng cung quả thật có mục đích của mình, nhưng ta không thể nói cho Thanh muội nghe được. Chỉ là… chẳng lẽ Vân muội không động tâm sao? Có cơ hội tốt như vậy, trà trộn vào cung, tiếp cận Chiến Anh Đế, chẳng lẽ, Vân muội không muốn? Nói không chừng…”

Thấy hắn đột nhiên đổi cách xưng hô, Khánh Nhiễm cảm thấy hơi đau đầu, nàng quát lên ngắt lời hắn: “Nói không chừng cái gì? Chỉ với một đứa trẻ như ta, cho dù vào được hoàng cung rồi, sẽ có cơ hội giết chết Chiến Anh Đế sao? Thật nực cười.”

Tứ lang thấy nàng cất bước đi theo đường cũ, liền nhảy lên đuổi theo.

“Cho dù giết không được Chiến Anh Đế, nhưng có thể trông thấy hắn không phải cũng rất tốt sao? Tương lai ngươi muốn đối phó với hắn, thì phải biết được đối thủ của mình như thế nào, bắn tên phải có đích. Tri kỷ tri bỉ (*), cơ hội như thế này cũng không nhiều, hơn nữa tuy bây giờ ngươi chỉ là một đứa nhỏ, nhưng khả năng hành động sẽ vô cùng thuận lợi, ai sẽ chú ý một tiểu cô nương mới sáu tuổi chứ?”

(*) biết người biết ta

Khánh Nhiễm ngừng bước, nét mặt đã có chút đăm chiêu, nàng biết lòng nàng đang dao động, nhưng nàng phải áp chế cảm xúc này lại. Nàng tự biết tiến cung là một việc nguy hiểm thế nào, tuy tên nhóc này nói rất có lý, nhưng vạn nhất…

Tứ lang thấy nàng im lặng nhưng không sốt ruột, hắn không bỏ cuộc tiếp tục nói: “Hiện tại ngươi đang bị truy nã, sợ rằng nửa năm qua cũng không được ngủ yên ổn. Đối với ngươi mà nói, hoàng cung chính là nơi an toàn nhất, chẳng lẽ Thanh muội không cảm thấy như vậy sao?”

Nghe hắn nói như vậy, Khánh Nhiễm không đứng lại nữa, dứt khoát cất bước rời đi, nàng chau mày, thầm nghĩ tâm cơ của tên nhóc này cũng sâu không kém Phượng Anh. Những lời hắn nói vừa nhanh vừa chắc chắn, chỉ với vài câu đã thu phục được lòng người, quả là biết chỗ uy hiếp nàng.

Tứ lang thấy Khánh Nhiễm chạy nhanh hơn, nhất thời ánh mắt có chút lo lắng, tay hắn  giữ chặt nàng, kéo nàng nhìn lại, gương mặt của hắn lúc này rất nghiêm túc, chậm rãi nói: “Một tháng thôi, nhiều nhất là một tháng, nhất định ta sẽ đưa ngươi ra khỏi cung an toàn, hãy tin ta.”

Tuy gương mặt hắn còn nét trẻ con, nhưng ánh mắt lại kiên định không sao tả nổi, sâu trong đó, hiện lên ý muốn trách nhiệm và cố chấp khiến Khánh Nhiễm sửng sốt. Nàng không chớp mắt nhìn chằm chằm Tứ lang, ánh mắt hắn thản nhiên không chút nào né tránh, đôi mắt đen nhánh dưới ánh trăng lấp lánh rực rỡ, ánh mắt ấy có vài phần trong trẻo, vài phần chân thành, vài phần khẩn thiết, và cũng có vài phần chấp nhất….

Vẻ mặt kia của hắn rất giống Tĩnh Viêm, nam hài suốt ngày quấn lấy nàng kia, cũng đã có lúc dùng ánh mắt tha thiết như vậy nhìn nàng.

“Nhiễm nhi, muội chờ ta lớn lên rồi cưới muội được không? Ta nhất định sẽ đối với muội thật tốt, giống như cha muội đối với La di nương vậy, hãy tin ta…”

Hãy tin ta …

Khánh Nhiễm bỗng thấy bối rối, không hiểu sao nàng cũng tin nam hài đứng trước mặt sẽ không để nàng bị tổn thương. Nàng khẽ nhắm mắt lại rồi cúi đầu, sau nửa ngày, nàng mới ngẩng đầu nhìn hắn: “Ta có hai câu hỏi.”

Hai mắt Tứ lang sáng lên, hắn thở nhẹ một hơi: “Ngươi đáp ứng ta sao? Được, đừng nói là hai, dù là mười câu hay mười tám câu, chỉ cần ngươi nói, nhất định Tứ lang sẽ trả lời thành thật.”

Khánh Nhiễm gật đầu: “Ngươi là ai? Chung quy ta phải biết ngươi là ai mới có thể nghĩ đến chuyện nên tin ngươi hay không.”

Tứ lang ngẩn ra, không ngờ nàng sẽ hỏi câu này, khẽ cong miệng cười: “Lận Kì Mặc, là nhân sĩ Lân quốc. Ta không phải người Chiến quốc, cho nên ngươi không cần lo lắng, không có lý do gì để ta tính kế ngươi cả.”

Lân quốc và Chiến quốc bị ngăn cách bởi Yến quốc, từ xưa đến nay hai nước cũng không có quan hệ gì, trong lòng Khánh Nhiễm đã hiểu được ý tứ của hắn, nhẹ nhàng gật đầu.

“Ngươi có thể nói được tiếng Nhạn thành, vậy tự mình đi không phải an toàn hơn ư, sao lại muốn dẫn ta theo? Bây giờ ta đang bị truy  nã, còn bị xem là nghịch tặc, nếu có người nhận ra ta, chẳng phải sẽ gây bất lợi cho ngươi sao.”

“Ta cũng muốn tự mình tiến cung, nhưng bọn họ muốn tì nữ, không phải nam đồng.” Tứ lang buồn bã nói.

Khánh Nhiễm nhíu mày: “Chẳng lẽ mang theo ta ngươi sẽ biến thành nữ đồng? Cũng nói, trong cung muốn tì nữ, nhưng tuổi ta lại không hợp điều kiền, hơn nữa ta cũng không biết nói tiếng Nhạn thành.”

“Phần lớn tì nữ trong cung đều được tuyển chọn từ lúc nhỏ, tuổi ngươi bây giờ cũng vừa vặn. Để ngươi cải trang thành muội muội của ta, vì đói khát suy yếu nên nói không ra lời, còn những chuyện khác cứ giao cho ta là được rồi.” Tứ lang cất cao giọng trả lời Khánh Nhiễm.

“Vậy thì ngươi chỉ cần tùy tiện tìm một bé gái không phải là được ư, vì sao lại tìm ta?”

Tứ lang nháy nháy mắt: “Ta muốn cùng Thanh muội thân càng thêm thân nha.”

Thấy Khánh Nhiễm lạnh lùng quét mắt tới, hắn bĩu môi: “Ta cũng không quen biết ai ở kinh thành, tiến cung cũng không phải là chuyện tốt gì, hơn nữa còn rất nguy hiểm, Tứ lang lại không muốn làm trái nhân nghĩa, liên luỵ tới người khác. Ta tìm ngươi, bởi vì ta biết công phu của ngươi không tồi, tiến cung sẽ ít nguy hiểm hơn, với lại mỗi người chúng ta đều đạt được mục đích của mình, chẳng phải rất tốt sao?”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s