Vân Khuynh Thiên Khuyết. Quyển1/C36

Chương 36: Kiền Viên đại hỏa

Edit: Thiên Di

20120525234210_yC3hA

Trong Vi Nguyệt cung, Chiến Anh Đế và Minh phi đang nghỉ ngơi, thì đột nhiên bị những tiếng ồn ào náo động ngoài điện làm tỉnh giấc.

Minh phi mở bừng mắt, lắng nghe một chút. Thấy Chiến Anh Đế nhíu mày, nàng vội vàng đứng dậy kéo quần áo mặc vào, vừa muốn xuống giường, một thái giám đã hớt ha hớt hải chạy tới, cả người run run quỳ phịch xuống đất.

Chiến Anh Đế nghe thấy động tĩnh, trong lòng biết rõ có chuyện nhưng chỉ từ từ xoay người đứng lên. Tên thái giám đang quỳ dưới sàn chưa được cho phép đã run lập cập mở miệng:

“Hoàng Thượng, có… có chuyện lớn rồi…”

Sắc mặt Chiến Anh Đế rất âm trầm, hắn tuỳ ý để Minh phi mặc áo cho mình: “Lật đật cái gì! Trời sập không phải vẫn còn đất chống sao?”

“Bẩm… bẩm Hoàng Thượng, Kiền Viên điện… Không biết vì sao, đã… đã cháy rồi…”

Chiến Anh Đế vừa nghe Kiền Viên điện cháy, trong lòng bất giác giật nảy mình. Kiền Viên điện là nơi bách quan thượng triều, ngai vàng toạ vị, tượng trưng cho hoàng quyền và sức mạnh của một đế tộc, sao có thể để cháy?!

Hắn vội vàng đẩy Minh phi đang sửa áo cho mình ra, từ trên giường nhảy xuống, cũng không đợi thái giám hầu hạ mang giày đã phóng chân đất lao đi, hoang mang lúng túng chạy tới cửa điện.

Những cung nữ và thái giám thấy hắn lao ra thì quỳ phịch xuống, ai nấy run lật bật không dám mở miệng. Chiến Anh Đế nhìn về phía Kiền Viên điện, chỉ thấy ánh lửa ngút ngàn, nửa bầu trời đã cháy đỏ rực, hắn không ngờ trận hoả hoạn này lại lớn đến thế, dùng một cước đá bay tên thái giám đang liên tục dập đầu bên cạnh.

“Mau dập lửa! Ở trong này để làm gì, đám phế vật!”

Thấy mọi người nghiêng ngã lảo đảo chạy đi, hắn cũng nhanh chóng phóng tới thiên điện, Minh phi và một đám thái giám đứng phía sau vội vàng đuổi theo.

Đến lúc Chiến Anh Đế tới nơi, trước sân đã chật ních cung nhân, ồn ào náo loạn, đua nhau xách nước dập lửa, ngọn lửa như từng đợt sóng thần, ầm ầm lao tới nuốt chửng cả đại điện.

Lửa cháy cuồn cuộn, khói đen dày đặc khiến chúng người không thể mở mắt.

Cấm vệ quân và thái giám đều bị bắt đi dập lửa, nhưng Kiền Viên điện vốn được làm từ gỗ thuần tuý, từ cột trụ cho đến xà ngang, tất cả đều bị thiêu rụi, đổ ầm ầm chấn động cả một khoảng trời.

Chưa đầy một khắc, đại hoả đã nuốt chửng tất thảy, khói đen bốc lên cuồn cuộn, những tiếng nứt gãy không ngừng vang lên, gạch ngói rớt xuống làm tàn lửa bắn ra tung toé.

Chiến Anh Đế gấp đến độ luống cuống tay chân, không ngừng la mắng tên thái giám đang đứng bên cạnh, sai bảo cung nhân mau đem nước dập lửa, nhưng dù hắn hoảng loạn tới đâu, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn trận đại hoả đốt sạch thiên điện của hắn.

Mãi đến lúc nắng dần lên, lửa mới được dập tắt. Khói trắng dày đặc lượn lờ trong không trung, tầng bụi đè nặng lên đỉnh điện, mờ mịt đến nổi không biết là khói hay là mây. Kiền Viên điện lúc này đã không thể nhìn ra được hình dáng nữa, chỉ còn một đống đổ nát, đôi khi có gió thổi qua, làm cuốn lên từng đám bụi đen.

Khánh Nhiễm vẫn nhìn về phía Kiền Viên điện, đến lúc không còn ánh lửa mới xoay người bước vào phòng.

Tứ lang đang pha trà, thấy nàng bước vào thì rót cho nàng một chung, hắn cười hì hì: “Ngươi đã giở trò gì với mấy con chim kia vậy, sao có thể bén lửa được?”

Khánh Nhiễm khẽ nhấp một ngụm, khi uống xong vẫn thấy hắn mong chờ nhìn mình, thế này nàng mới thuận miệng nói: “Bên trong bạch quả có chứa ngả thảo (*), đây chính là một mồi lửa tiềm tàng.”

(*) Hay còn gọi là ngải cứu, đây là một vị thuốc đông y rất bổ ích, nhưng nếu ta dùng lá ngả khô quấn lại, sẽ tạo thành mồi lửa như quẹt diêm.

Hai mắt Tứ lang sáng lên, liên tục vỗ tay đi vòng quanh Khánh Nhiễm mấy vòng: “Ngả thảo lại dễ phát tán, trách không được chỉ một chốc đã làm nên đại hoả.”

Khánh Nhiễm liếc mắt nhìn hắn, không kiên nhẫn đứng dậy đá hắn ra ngoài, tay đặt lên cửa dứt khoát đóng lại: “Ta muốn đi ngủ.”

Thấy cửa sập xuống, Tứ lang chỉ nhún vai, hắn nhìn vào cánh cửa đã đóng chặt, lại nhìn về phía chân trời đằng đông, bĩu môi cười khẽ rồi nhún nhảy chạy đi.

Kiền Viên điện cháy, Chiến Anh Đế truyền chỉ bố cáo thiên hạ: “Kinh đô lâu ngày không mưa, nội cung đột nhiên bốc hoả, chắn hẳn là những điềm báo không lành. Từ nay, trẫm sẽ ngày ngày cầu nguyện, tu tâm dưỡng đức, làm nhiều việc thiện để trời cao tạo phúc, phù hộ Chiến quốc ta bình an.”

Từ đó, Chiến quốc liên tục mở những đợt trùng tu thiên điện, nhưng vì nhiều lý do, việc này đều bị trì hoãn, khiến hoàng cung vốn là nơi hiển hách, nay lại chỉ còn một mảnh cháy đen trong suốt hơn mười năm, mà Chiến Anh Đế kia, đến lúc băng hà vẫn không một lần được ngồi trên ngai vàng nữa.

Sau trận đại hoả, Chiến Anh Đế truyền chỉ tra xét nguyên do, cấm vệ quân đào bới một hồi, phát hiện trong đống đổ nát có một mảnh ngọc bội lạ, liền trình lên Chiến Anh Đế. Nhưng vừa nhìn thấy, Chiến Anh Đế đã lập tức kinh hãi, hắn giật mình la lên, thả tay làm rớt mảnh ngọc xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu. Từ đó, hậu cung ngày ngày đều truyền tai nhau câu chuyện kì lạ của Hoàng thượng, nói rằng ông ta đêm đêm đều không thể an giấc.

Sáng hôm sau, Tứ lang và Khánh Nhiễm đến tẩm điện của Nguyệt phi như thường lệ, vừa mới đến hành lang, cách đó không xa đã truyền đến tiếng thái giám xầm xì to nhỏ.

“Ta nghe nói trong đống phế tích của Kiền Viên điện có tìm thấy một vật …”

“Là gì? Ngươi mau nói đi!”

“Là…Nhưng ta nói các ngươi nghe, các ngươi không được kể cho ai nữa đó nha. Nghe nói, đó là kỉ vật của Vân Nghệ đại tướng quân lúc sinh thời, là vật mà Tiên đế đã đích thân ban thưởng.”

“Vân…Vân tướng quân?”

“Ta còn nghe nói cấm quân đã tra xét kĩ càng, nhưng cũng không biết nguyên nhân bén lửa là gì, chẳng lẽ thật sự… thật sự là Vân tướng quân… oan hồn không tan…”

“Đúng rồi, ta cũng nghe vài thái giám nói đêm qua Hoàng thượng gặp ác mộng, còn hô …Vân…”

“Đừng nói nữa, cái này không thể nói lung tung, chúng ta mau đi thôi.”

Thấy đám thái giám đã đi xa, Tứ lang liền cười hắc hắc tới gần Khánh Nhiễm: “Ngươi thật thông minh, kể từ hôm nay, sợ là Chiến Anh Đế kia không có ngày nào được yên giấc.”

Hai người vừa đến Nguyệt Cầm cung đã nghe chuyện Tần phi nương nương mời chủ tử đến ngự hoa viên dạo chơi, Khánh Nhiễm và Tứ lang bèn nối đuôi hầu hạ Nguyệt phi. Đoàn người một trước một sau chậm rãi tiến tới ngự hoa viên.

Một đường đi, hương hoa ngày càng nồng đậm, mơ hồ nghe được tiếng nói cười trong trẻo, cuối bên con đường, Chiến Anh Đế cùng một đại thần mặc võ phục Nhất phẩm đang đi về hướng này.

Khánh Nhiễm cảm thấy tướng mạo của võ quan kia rất đỗi quen thuộc, lúc người đó dần đến gần, nàng không khỏi cả kinh, bước chân bất giác khựng lại, hô nhỏ một tiếng.

Tứ lang thấy Khánh Nhiễm khác thường, vừa nhìn về phía võ quan kia, trên mặt liền hiện lên vẻ nghịch ngợm, hắn chạy tới cười nói với cung nữ bên cạnh, nhận lấy hai chiếc khay trên tay nàng ta. Nhìn chằm chằm vào mấy miếng sương cao (*) mập mạp trắng nõn, hắn mím môi, nuốt nuốt nước miếng, rồi cười hắc hắc tới gần Khánh Nhiễm.

(*) Một loại bánh dẻo màu trắng, thường được làm ngọt.

Khánh Nhiễm thấy Chiến Anh Đế và Lã đại nhân sắp đến gần, trong lòng có chút hoảng hốt, đoạn cúi thấp đầu, hai tay bất giác nắm chặt lại với nhau.

Lúc Vân gia rời kinh thành, Lã đại nhân kia cũng tới đưa tiễn gia đình nàng, ông cũng từng gặp mặt nàng một lần, hiện tại cách lúc đó đã nửa năm, nhưng dáng vẻ của nàng không thay đổi nhiều lắm. Chỉ còn hai ngày nữa là có thể rời khỏi cung, nếu lúc này bị nhận ra, sợ là hậu quả không dám nghĩ tới.

Cho dù ông ấy vì nể tình phụ thân mà không vạch trần nàng, nhưng tên Chiến Anh Đế ấy rất khôn khéo, trời sanh tính hắn lại đa nghi, chỉ cần Lã đại nhân có chút dị trạng, thì chuyện xuất cung sẽ vô cùng khó khăn.

Mắt thấy hai người đã tới trước mặt mình, Khánh Nhiễm không còn nghĩ được cách nào nữa, chỉ có thể cầu nguyện cho Lã đại nhân kia ngại có hậu cung nữ quyến mà không dám ngẩng đầu.

Nàng vốn đang lo lắng, nhưng bỗng nhiên lại nghe thấy một tiếng hét to, tiếp theo chỉ cảm thấy trước mắt tối đen, trên mặt như có vật gì từ từ trượt xuống.

Loảng xoảng một tiếng, ai u một tiếng, chờ đến lúc Khánh Nhiễm hoàn hồn, đã thấy Tứ lang ngã xỏng xoài dưới đất, mâm vàng mâm bạc lăn tròn, lăn qua người hắn rồi lăn đến bên kia cầu không còn thấy nữa.

Trên mặt dinh dính, Khánh Nhiễm đưa tay lau một chút, bàn tay đã trắng bệch.

Cung nữ kinh hô, Nguyệt phi thì trách mắng, còn tiểu tử thổi Tứ lang lại cười gian trá, mắt chớp chớp nhìn về phía nàng, tất nhiên Khánh Nhiễm hiểu được tâm ý của hắn, nhưng nhìn bộ dáng chổng mông mà vẫn ráng nhịn cười tới đỏ mặt đó, thì cảm thấy… thật tức chết!

“Ái phi, các ngươi đang diễn trò gì vậy?” Giọng nói uy nghiêm của Chiến Anh Đế chợt truyền đến.

Nguyệt phi vội vã bước lên phía trước: “Thần thiếp thỉnh an Hoàng thượng. Bẩm Hoàng thượng, biểu đệ vô ý té ngã, đã lỡ mạo phạm thánh an, mong Hoàng thượng thứ tội.”

“Đứng lên đi, Tần phi không phải đang chờ nàng ngắm hoa sao? Đi đi.” Chiến Anh Đế cất bước nâng nàng dậy, mặt mày có chút mệt mỏi.

“Các ngươi cũng mau đi đi, về sau cần phải chú ý nhiều hơn.”

Khánh Nhiễm đứng dậy theo Nguyệt phi thối lui, Chiến Anh Đế cùng Lã đại nhân đi qua, nàng thấy Lã đại nhân kia từ đầu đến cuối đều không ngẩng đầu, thế này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Trong lòng lại cảm thấy tức nghẹn, nàng quay sang hung hăng trừng mắt lườm Tứ lang, thế mà hắn cũng không biết sợ, chỉ lè lưỡi cười đắc ý.

Hai ngày sau, được Nguyệt phi an bài, Khánh Nhiễm và Tứ lang cùng nhau rời khỏi cung. Đứng ngoài cửa, Khánh Nhiễm quay đầu nhìn Chính Kiền môn nguy nga tráng lệ, khẽ cắn vành môi.

Hoàng cung Chiến quốc, sẽ có một ngày nàng lại tới thăm!

Đoàn người chậm rãi ra khỏi Thước Ca thành, Tứ lang phân phó thuộc hạ của Nguyệt phi trở về.

Khánh Nhiễm vốn tưởng phải tốn chút khí lực mới thoát khỏi họ, nhưng không ngờ Tứ lang chỉ vừa nói một câu, họ đã ngoan ngoãn rời đi, xem ra Nguyệt phi kia cũng có vài phần năng lực.

Đợi nhóm người đi hết, Khánh Nhiễm mới chú ý tới Tứ lang đang ngồi ngay ngắn bên cạnh, thấy ánh mắt hắn sáng quắt thì không khỏi sửng sốt.

“Thanh muội, ngươi…sau này ngươi tính sao? Có muốn đến nơi nào nữa không?”

Khánh Nhiễm thấy vẻ mặt hắn lo lắng thật sự, cũng cười trả lời: “Cám ơn ngươi, trong ba tháng qua ngươi luôn giúp ta, trời đất rộng lớn chắc chắn sẽ có chỗ cho ta dung thân. Khánh Nhiễm cũng xin được cáo biệt.”

Tứ lang thấy nàng ôm quyền dứt khoát, một chút lưu luyến cũng không có, không khỏi cảm thấy buồn bã, nửa ngày mới ngẩng đầu nói: “Hay là ngươi đi theo ta đi…”

“Ta không muốn.” Khánh Nhiễm cắt ngang lời hắn, thấy hắn nhíu mày thì vội vàng nói tiếp.

“Ta vẫn còn chuyện muốn làm, mấy ngày nay thật sự rất cám ơn ngươi, ta…Ta sẽ luôn nhớ kĩ một bằng hữu như ngươi.”

Tứ lang nghe nàng nói hai chữ bằng hữu, hơi sửng sốt, rồi chợt ha ha cười: “Được, Thanh muội, ngày sau chúng ta sẽ còn gặp lại, ta cũng sẽ nhớ kĩ Tình muội muội như ngươi.”

Hắn hít sâu một hơi, hét lớn, vung roi quật ngựa lao đi, bóng người xanh nhạt dần khuất xa phía chân trời, ánh hoàng hôn vàng óng in bóng lên những đồng lúa đang nở rộ.

“Thanh muội, phải nhớ Tình ca ca đó!”

Khánh Nhiễm không ngờ hắn nói đi liền đi, nhìn bóng dáng chỉ còn là một chấm nhỏ mơ hồ, nàng không khỏi cảm thấy luyến tiếc. Tiếng nói sang sảng của hắn chợt truyền đến, Khánh Nhiễm liền giương giọng đáp lại: “Nhất định, Lận Kì Mặc.”

Tứ lang nghe tiếng gọi, giật mình kiềm cương ngựa, bóng tiểu cô nương nơi xa thẳng tắp dưới ánh nắng mặt trời, tuy không thấy rõ mặt, nhưng hắn biết, nhất định nàng đang cười, như hắn vậy.

Hắn hướng Khánh Nhiễm dùng sức vẫy tay, sau đó dứt khoát quay đầu phóng ngựa lao đi.

Phía sau, Khánh Nhiễm cũng quay đầu ngựa, nhìn kinh thành Chiến quốc xa hoa, cảm thấy mấy tháng trôi qua chỉ như một giấc mộng, rốt cuộc nàng cũng thoát khỏi hoàng cung, chỉ không biết, vận mệnh phía trước sẽ an bài cho mình một con đường như thế nào.

Trên bầu trời, một đàn nhạn vẫy cánh bay qua, Khánh Nhiễm nhẹ nhàng mỉm cười, cũng đột ngột giơ roi.

Mặc kệ vận mệnh có thế nào, tương lai đang chờ nàng ra sao, nàng nhất định phải bảo vệ chính mình thật tốt, nhất định phải cứng cỏi mà trưởng thành. . . . .

 

~ Hết cuốn một ~

*Tung hoa*, vậy là đã hết cuốn một rồi, mình cũng đã đi được một phần ba chặng đường. Hôm nay ăn mừng thả ga. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ *múa với lụa*

4 thoughts on “Vân Khuynh Thiên Khuyết. Quyển1/C36

  1. Bắt đầu từ quyển hai, tình tiết của truyện sẽ càng hấp dẫn hơn, những nhân vật mấu chốt sẽ xuất hiện càng nhiều. Các bạn hãy ủng hộ Vân khuynh của Nguyệt Ảnh Hồ nhé😀

      • Hây da~ chào mừng bạn😀, cũng nhờ ss Bạch Liên với bạn edit trước mà mình biết tới truyện này đó. Mình là editor dạng thực tập thôi, nếu có gì sai sót bạn cứ góp ý thẳng cho mình nhé🙂

        • Mình ko phải fan của ngôn tình, chỉ là thích đọc thôi. Mình đang tìm 2 bộ là Vân Khuynh Thiên Khuyết và Liêu Vương Phi. Bộ kia thì tìm mãi chằng thấy ai edit, đành đọc covert nhưng đau não lắm. Bộ Vân Khuynh may quá có bạn edit tiếp. Đang hóng lắm đây

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s