Vân Khuynh Thiên Khuyết. Quyển2/C6

Chương 6: Anh kiệt tề tựu

Edit: Thiên Di

72.1

Tháng chín, tháng đầu tiên trong ba tháng mùa thu *.

(*) Trung Quốc là quốc gia thuộc Bắc bán cầu, thời xưa người ta đã tính toán được các mùa trong năm, mùa thu ở Bắc bán cầu bắt đầu từ tháng 9 đến hết tháng 11, đầu tháng 12.

Tháng chín vừa đến, thiên địa đã có khí trời sang thu, bình minh toả ánh sáng đằm thắm nhẹ nhàng, làm nhiễm hồng vài mảnh lá khô, in bóng lên phố xá phồn hoa xinh đẹp.

Ngày ba, đầu tháng chín năm Nguyên Khang thứ mười lăm, trời xanh quang đãng, ánh sáng vàng dịu dàng xuyên thủng tầng mây, tạo thành từng luồng nhỏ, nhẹ nhàng đáp xuống kinh thành xa hoa, nở rộ êm đềm rồi sáng rọi.

Gió thu ấm áp phất nhẹ qua, trời xanh mây trắng. Thế nhân bắt đầu một ngày làm việc bận rộn để mưu sinh, nhưng lúc này bọn họ vẫn chưa biết được, chính ngày hôm nay sẽ là một hồi thiên chấn.

Rất nhiều năm sau, các nhà sử gia vẫn say sưa ghi chép nhắc lại chuyện này, sinh thần thứ năm mươi của Chiến Anh Đế, những nhân vật làm mưa làm gió toàn Trung Nguyên trong suốt sáu mươi năm, đã tập hợp về Thước Ca thành nguy nga tráng lệ.

Bọn họ có người khai hoang mở đất, người văn thơ uyên bác, người hùng bá một phương, cũng có người nắm toàn thiên hạ… Nhưng sử sách đâu phải chỉ ghi danh một người? Những truyền thuyết về họ cũng không dừng lại ở đó.

. . .

Từ ngày này, bánh xe vận mệnh đã không thể chuyển động theo quỹ đạo trước đó được nữa, nó mang theo số mệnh của những thế nhân anh hào, chậm rãi tiến vào vòng xoáy nhân gian. Ngày này, họ gặp nhau ở Thước Ca thành, trong mười năm sau, giữa họ có nghi kị, có đối địch, có liên minh, nhưng rồi sẽ dần dần hiểu nhau và thân thiết.

Họ tự lưu mình vào bức tranh mực tàu loạn thế, lưu lại những sắc thái của chính bản thân mình, hoặc dày đậm, hoặc chỉ mờ nhạt, nhưng trong bức tranh chiến loạn khói lửa kia, mỗi người đều đã rực rỡ chói lọi mà chính mình chẳng hay biết, họ để lại cho thế nhân những truyền kì hấp dẫn, say sưa chuyện trò suốt trăm năm sau.

Mà trong trung tâm của bức hoạ kia, nơi mực dày diễm lệ nhất, có ai biết được? Không phải người xưng hùng một phương, không phải người nắm trọn thiên hạ, cũng chẳng phải ai quân lâm đất trời, mà là một nữ tử, một nữ tử truyền kì.

Nhưng những chuyện này ta sẽ từ từ nói sau, giờ phút này, việc chú ý lớn nhất của mọi người chính là sinh thần thứ năm mươi của Chiến Anh Đế.

Tuy cung yến được tổ chức vào buổi tối, nhưng mới sám sớm, toàn bộ Chiến quốc đã bận rộn cả lên. Quan viên lập đàn bái lạy trên tường thành, đầu đường treo đầy đèn lồng sắc đỏ. Sắc màu rực rỡ, cờ xuyến tung bay, tất cả bày ra không khí phồn hoa hưng vượng.

Cứ vài bước đường lại có một vũ đài hí kịch, hoa đán ngâm nga hát mừng bài “Chúc thọ”.

“Lưới hồng gấm đỏ tô điểm cửa son, tùng xanh bách biếc xây bằng (lều chỏng) ngày sinh. Điểm nha (tiếng cửa chi nha) điểm cửa màu, đáp nha đáp thọ bằng, thọ bằng dâng cao chiếu sáng đèn lồng lụa đỏ, nha kia nha lớn, nha kia nha đỏ.”

Mọi người đều vui vẻ, trống nhạc làm chủ, điệu Hoa Cổ (*) tưng bừng reo vui, ê a xướng hát ngập tràn các con phố.

(*) Đây là một điệu múa dân gian Trung Hoa, một nam một nữ phối hợp, một người gõ thanh la, một người vừa gõ trống vừa múa.

Sự nhộn nhịp trong thành tất nhiên thua xa hoàng cung, hôm nay cung các đặc biệt náo nhiệt. Vì là sinh thần của Chiến Anh Đế, triều đình chiêu cáo đại xá thiên hạ, quan viên không thi hành hình phạt với tù nhân, một tháng cấm giết mổ xẻ thịt.

Hoàng cung lúc này là một bức tranh với vô vàn màu sắc, gấm vóc lụa là rực rỡ xa hoa, cách vài bước lại có đèn lồng đỏ thẩm, xoay tròn lay động. Trời còn chưa sáng, Chiến Anh Đế đã tới Chính Hoà điện, ngồi trên thềm cao nghe bá quan chúc thọ.

Những việc này vốn được cử hành ở Kiền Viên điện, nhưng mọi người đều biết vào mười một năm trước, Kiền Viên điện đã bị đại hoả phá huỷ. Tuy Thiên điện lúc này không nguy nga đồ sộ như Kiền Viên điện, nhưng vẫn tỏ rõ khí thế.

Bá quan dập đầu chúc thọ, vui vẻ nịnh hót, tham gia thưởng rượu trong ngự yến. Đến lúc tiệc tàn đã là buổi chiều, Hoàng thượng cùng các cung phi, hoàng tử, công chúa và hoàng tôn di giá đến ngự hoa viên nghe hí khúc.

Theo như Khánh Nhiễm nói, thời gian ban ngày, cẩu Hoàng đế đều dùng để tiếp đón người nhà, buổi tối mới đến phiên sứ giả của tứ quốc kia. Màn đêm buông xuống, thọ yến bắt đầu, những tham luyến và dục niệm thế gian cũng từ hoàng hôn mà ngọ ngoạy chuyển động.

Tân tuyển lần này mở ra chỉ để chọn nữ tử tham dự thọ yến, Khánh Nhiễm và những khuê nữ trúng tuyển được đưa tới Nghê Vân viện, học tập những lễ tiết trong cung, chỉ đợi đêm thọ yến biểu diễn.

Bóng đêm nhẹ nhàng buông xuống màn trời, ánh sáng dịu dàng bao phủ cảnh cung tuyệt đẹp, mơ hồ phiêu đãng như tiên cảnh.

Xanh vàng rực rỡ, đèn hoa đuốc sáng, bụi nước mông lung mờ ảo tràn ngập cảnh vật. Thảm đỏ trải dài một đường, hương hoa nhẹ nhàng quẩn quanh trong không trung, chậm rãi thấm đượm lòng người. Tiết trời dịu nhẹ tô điểm cho đêm vui nhộn nhịp.

Thọ yến được cử hành ở Chính Hoà điện, tới giờ Dậu thì mọi việc đã được an trí thoả đáng, long ỷ cao cao toả ra kim quang, ngự đài bên cạnh là vị trí của những cung phi, sớm đã được lụa mỏng che khuất.

Ngự đài tiếp theo là bốn tịch án (chỗ ngồi trong bàn tiệc) độc lập, chuẩn bị vì bốn vị sứ giả. Xuống chút nữa mới đến chỗ ngồi của các hoàng tử, công chúa và quan viên đại thần. Chính giữa điện trải một lớp thảm đỏ dày, được dùng làm vũ đài biểu diễn.

Giờ Dậu chính khắc, chúng thần Chiến quốc đã an tọa ở vị trí của mình, còn tứ quốc sứ thần phải nửa giờ sau mới đến. Lúc này không có Hoàng thượng cũng không có sứ giả, không khí tất nhiên thoải mái nhiệt liệt. Bách quan sớm trở nên thân thiết, chung chén rót rượu, ăn uống linh đình.

Mà giờ phút này, dân chúng lại tập trung trước cửa sứ thần quán cách hoàng thành không xa, xem thử bốn vị sứ giả kia sẽ rời khỏi sứ quán khi nào để đến hoàng cung chúc thọ. Mọi người sớm đã được nghe uy danh của các sứ thần, tất nhiên hy vọng có thể qua việc này nhìn thấy phong thái của họ.

Tuy rằng đường từ sứ thần quán đến hoàng cung đã bị Cấm vệ quân phong toả, nhưng rất xa, đầu đường đã chật ních người, mọi người đùn đẩy chen lấn, chỉ mong thấy được chút gì đó, cũng coi như để mở mang kiến thức.

Giờ Dậu tứ khắc, xa giá chậm rãi rời khỏi sứ thần quán, các sứ thần đi xe, ngồi kiệu, hoặc cưỡi ngựa, được Cấm vệ quân hộ tống, chậm rãi tiến đến hoàng cung.

Đến được cửa cung đã là giờ Tuất, sứ thần Yến quốc mặc nho sam màu xám, chậm rãi từ kiệu bước xuống, nét mặt lão nhân điềm đạm mà ôn hoà, ánh đèn chiếu sáng một mái tóc bạc, da nhăn, nhưng thân thể lại cao thẳng mà kiên nghị.

Phượng Anh từ trên xe ngựa phất áo đi xuống, áo khoát ngoài tím đậm, áo trong xanh nhạt, thêu cổn mãng* chỉ bạc, kim quan buộc tóc, thắt lưng quấn dây rực rỡ quý giá, giơ tay nhấc chân đều thong dong tao nhã, phong lưu tuấn tú càng hơn ngày xưa. Hắn nhìn cửa môn khắc hai chữ vàng “Tuyên Hoà”, nụ cười nhẹ nhàng ấm áp như gió xuân.

(Cổn mãng: một dạng giống như rồng, có bốn chân, nhưng chỉ kém rồng một cái vuốt.)

Thấy Cao Tường Lâm cất bước, hắn cũng nâng thủ thi lễ: “Lão Thái phó, xin mời đi trước.”

Cao Tường Lâm không khách khí, vuốt cằm cười cười, trong mắt lóe lên chút ánh sáng: “Được Phượng tướng coi trọng, lão nhân cũng xin nhận lấy.”

Ông nói xong liền cất bước rời đi, trở thành người đầu tiên bước qua cửa môn. Lúc này Yến Hề Ngân và Lận Kì Mặc cũng vừa lúc cưỡi ngựa chạy đến, Phượng Anh khẽ ngừng bước, quay lại mỉm cười.

Tinh quốc, Lân quốc, từ lúc lập nước đã có giao tình, lúc Ngô vương của Lân quốc sách loạn, Tinh quốc từng phái Dực vương lãnh binh tương trợ, nên việc hai người cùng nhau đến hôm nay cũng không có gì kì lạ.

Phượng Anh quay đầu, nhìn hai người nở nụ cười, hôm nay Yến Hề Ngân mặc một bộ trường bào thiên thanh, tà áo bay nhẹ trong gió thu, ánh đèn hoa lệ trong cung có chút ảm đạm, nhưng lại càng làm nổi bậc dáng người cao lớn của hắn, anh tuấn bất phàm. Phượng Anh đã sớm nghe nói, Dực vương của Tinh quốc có tính tình trầm ổn nội liễm, dựa vào phong tư hôm nay cũng có thể thấy được, không khỏi hơi mím môi.

Lận Kì Mặc lại mặc một bộ nho sam màu trắng, bạch sam đón gió, ống tay áo dài phất phơ nhẹ nhàng. Người ngọc mặt sáng, trong sạch như tuyết liên, tóc đen được một cây bích trâm nhẹ nhàng cố định, tóc mai mượt mà buông xuống bên vành má trắng như ngọc, mũi cao thẳng, đường mày như mực vẽ, ánh mắt đen nhánh sáng ngời.

Thế gian nói hắn có tướng mạo xuất chúng, nhũ danh là Tứ lang. Năm trước khi lãnh binh, có không ít đại tướng xem thường hắn tuổi nhỏ, trong lòng không phục, lại thấy tướng mạo hắn như vậy nên chỉ xem hắn là một tiểu bạch kiểm, gọi thẳng tục danh Tứ lang, trêu chọc khi dễ.

Nay Phượng Anh vừa thấy cũng quả như lời đồn. Phượng Anh không khỏi vươn khoé môi, khi nhìn qua đúng lúc Lận Kì Mặc và Yến Hề Ngân trao đổi điều gì, gương mặt hiện lên ý cười, càng thêm tuấn dật tiêu sái.

Hai người cưỡi ngựa đến trước cửa cung, kiềm cương đồng thời xoay người xuống ngựa, một người lưu loát nghiêm nghị, một người thong dong tuấn tú. Yến Hề Ngân giao cương ngựa cho cung nhân, tiến lên ôm quyền thi lễ với Phượng Anh: “Ta và Tứ lang đã để Phượng tướng phải đợi rồi, từ chối thì thật bất kính.”

Phượng Anh cười khẽ, cất giọng nói ấm áp, nhẹ nhàng lướt qua màn đêm: “Phong tư hai vị nổi bật, cảnh đẹp, ý vui, tuy Phượng Anh đứng chờ nhưng trong lòng vẫn cảm thấy vui vẻ.”

Yến Hề Ngân cao giọng cười: “Sớm đã nghe nói Phượng tướng của Diệu quốc ôn nhuận như ngọc, hôm nay vừa thấy quả thực danh bất hư truyền.”

Ý cười của Phượng Anh càng sâu, nhìn về phía Lận Kì Mặc: “Từ biệt ở Khánh thành đã hơn mười một năm, Tứ lang vẫn sống tốt chứ?”

Con ngươi Yến Hề Ngân khẽ co rút, hắn thực sự không biết hai người đã quen nhau. Nghe Phượng Anh gọi thẳng nhũ danh của Tứ lang như vậy, trong mắt không khỏi âm u mấy phần. Ngũ quốc không ai không biết, Lân quốc Lận thiếu tướng ghét nhất bị một người xa lạ gọi là Tứ lang, tuy hắn và Lận Kì Mặc có giao tình, nhưng để xưng hô như vậy cũng chỉ vừa đêm hôm qua.

Lận Kì Mặc nghe thấy thế nhưng chỉ nhướng mày cười, con ngươi đen bóng khẽ chuyển sang hướng Yến Hề Ngân: “Ta cũng đã nghe Cảnh Hiên nói rất nhiều lời ca tụng về ngài, hôm nay lại được chứng kiến tận mắt, Cửu Kiền vương quả thật phong tư bất phàm.”

Phượng Anh được phong làm Cửu Kiền vương, ở quốc gia của hắn xưng hô như vậy là tôn kính, nhưng ngoại nhân nói vậy lại là châm chọc. Điểm này sao Phượng Anh lại không biết? Nhưng giờ phút này, mặt hắn lại không đổi sắc, thậm chí ý cười trên môi còn sâu hơn vài phần, hắn khẽ cười nâng tay: “Tứ lang chê cười rồi, thỉnh.”

. . .

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s