Vân Khuynh Thiên Khuyết. Quyển 2/C19

Chương 19: Tứ lang chịu ngược

Edit: Thiên Di

43.1

Trên giường lớn, Khánh Nhiễm và Lận Kì Mặc giằng co, cơ thể kề sát nhau, bốn chân quấn chặt một chỗ. Bốn mắt nhìn nhau, bắt đầu khởi động một dòng nước xiết.

Lận Kì Mặc thấy rõ trong mắt Khánh Nhiễm có sự tức giận và chán ghét. Nhưng hơn thế nữa, trong đáy mắt lạnh lẽo mà mông lung kia lại hiện lên dòng thác mát lạnh, dòng thác ẩn nấp trong làn sương mù mờ mịt, chỉ một tia sáng nhỏ lóe lên, nhưng lại làm tim hắn run lên nhè nhẹ, không thể rời đi được.

Khánh Nhiễm thấy sự trêu đùa trong đôi mắt đen như đầm nước của hắn, sóng nước bắt đầu chuyển động, tia sáng trong đôi mắt ấy nóng rực mà chăm chú, khiến tim nàng đập mãi không ngừng.

Trong lòng Khánh Nhiễm run lên, nhưng lúc nhìn thấy ý cười như Đăng Đồ Tử* trên mặt hắn, trong lòng lại cảm thấy chán ghét, nàng đang muốn ngự khí đánh văng hắn ra, ngoài phòng lại truyền đến một tiếng kinh hô khe khẽ.

“Tướng quân, không hay rồi, Cấm vệ quân đến đây lục soát.”

Hai người trong phòng nào còn nhớ tới chuyện đấm đá lẫn nhau? Cả hai cả kinh nhìn nhau. Lận Kì Mặc đang muốn chống người đứng lên, bên tai đã truyền đến những tiếng bước chân dồn dập.

Không kịp!

Hắn nhìn Khánh Nhiễm phía dưới người mình, hiển nhiên nàng cũng có suy nghĩ như vậy, Khánh Nhiễm nhíu mày đánh giá căn phòng, muốn tìm nơi để ẩn nấp.

Lận Kì Mặc biết rõ mọi ngõ ngách trong phòng, căn bản nơi này không có chỗ để ẩn nấp, suy nghĩ chợt lóe, hắn liền đưa tay tới kéo quần áo của Khánh Nhiễm, tay kia trong nháy mắt cởi vạt áo trên người mình, lộ ra mảng da thịt rắn chắc cứng cỏi trước ngực.

“Ngươi làm gì vậy?” Khánh Nhiễm cả kinh.

“Nếu không muốn bị phát hiện thì phối hợp với ta, ca ca sẽ dịu dàng.” Lận Kì Mặc chớp con ngươi đen bóng như ngọc, hai mắt lấp lánh không có ý tốt lướt qua người Khánh Nhiễm, tuy cười nói nhưng lòng hắn đã có một chút khẩn trương.

Khánh Nhiễm thấy giờ phút này mà hắn còn tâm tư để đùa giỡn, quả thật muốn gào thét, nàng đưa tay đè bàn tay đang cầm vạt áo của mình, trợn mắt trừng hắn.

Trong lòng nàng biết Lận Kì Mặc đang nghĩ cách, nàng cũng hiểu được biện pháp của hắn lúc này, nhưng mà, nàng quả thực không muốn làm ra loại việc như vậy trước mặt mọi người, điều này vạn vạn không thể được, dù chỉ là diễn trò cũng không được.

Tai nghe tiếng vang bên ngoài càng lúc càng lớn, nàng cắn răng một cái, thoát khỏi sự kiềm kẹp của Lận Kì Mặc, xoay người đặt hắn dưới thân.

Trong nháy mắt, tư thế của hai người đã nghiêng trời lệch đất, Lận Kì Mặc bị Khánh Nhiễm đè nặng nằm lún xuống chăn mềm, mà Khánh Nhiễm lại đang hiên ngang ngồi trên người hắn, hai chân thon dài kẹp chặt vào thắt lưng của hắn.

Lận Kì Mặc chưa kịp hồi phục tinh thần, đã nghe Khánh Nhiễm lạnh giọng cười.

“Ta ở trên vẫn tốt nhất.”

Nàng dứt lời, thừa dịp Lận Kì Mặc đang trợn mắt há hốc mồm, xoẹt một tiếng xé rách áo của hắn, tùy tay ném xuống đất, lại vươn tay lấy áo khoát đã cởi đêm qua ném ra giữa phòng, nhìn đai lưng bạch ngọc đang quấn trên hông của Lận Kì Mặc.

Hai đường chân mày của nàng xoắn chặt lại với nhau—– rồi hung hăng kéo xuống! Nhìn Lận Kì Mặc đưa tay muốn kéo trường bào đang chảy xuống giường, Khánh Nhiễm khinh thường liếc hắn một cái.

“Dựa vào ngươi như vậy? Bổn cô nương cũng không có hứng thú đâu.”

Nàng vừa nói vừa đem tóc thả xuống, vén vòng qua một bên theo hướng nhìn từ cửa phòng, che lại hai gò má đang vẽ hoa của mình. Động tác mau lẹ chỉ trong vài giây, đến lúc nàng đã hất tóc ổn thỏa, ngoài phòng đã truyền đến tiếng quát lớn.

“Lục soát!”

“Ai, các người không thể vào, đây là tẩm thất *phòng ngủ* của tướng quân, không thể vào, không thể vào.”

“Hôm qua thích khách đột nhập hoàng cung, bọn ta phụng mệnh điều tra, xin được đắc tội. Nhưng đây cũng vì an toàn của tướng quân các ngươi, mong bỏ qua cho chúng ta. Lục soát!”

Khánh Nhiễm nghe những tiếng bước chân dồn dập đã cấp tốc chạy đến cửa phòng, nàng khẽ cong khóe môi, lật cổ tay lên, chỉ nghe “vút”—“vút” hai cái, tiếng xé gió đã vang dội trong căn phòng.

Đai lưng bạch ngọc trong tay nàng theo tiếng gió chém ra, mang theo một trần kình phong cuồn cuộn, trong nháy mắt, lồng ngực trắng như sứ của Lận Kì Mặc đã có hai vệt đỏ tươi.

Lận Kì Mặc đâu ngờ nàng sẽ hành động như vậy, nhất thời hắn không kịp đề phòng, trước ngực đã hiện lên hai vệt máu đỏ chồng lên nhau, mắt thấy máu tươi muốn chảy ra ngoài, hắn bi ai hô lên một tiếng, trừng mắt nhìn Khánh Nhiễm, vẻ mặt căm phẫn.

Khánh Nhiễm lại không để ý, nàng áp thấp người xuống, ghé vào tai hắn thì thầm.

“Kêu lên.”

Tiếng nói dịu dàng truyền vào tai Lân Kì Mặc, không biết vì sao, nhưng lại sinh ra một loại mê hoặc không tả được. Trong lòng hắn run lên, thấy nữ tử đã ngồi dậy, mái tóc đen như mực lướt qua trước mắt, dáng người uyển chuyển ngẩng cao trên người, mắt hắn không cầm được hiện lên một tia hoảng hốt.

Nhưng ngay tại lúc loại ngẩn ngơ này xâm nhập vào đầu, một tiếng xé gió lại đột ngột truyền đến, lần này Khánh Nhiễm dùng lực rất lớn, nhất thời da tróc thịt bong, trước ngực Lận Kì Mặc như có đóa hoa sen đỏ thắm đang từ từ nở rộ, màu đỏ trên nền trắng như tuyết, yêu dã dị thường.

Hắn hét to một tiếng, biểu cảm trên mặt đúng là dở khóc dở cười, trước mắt tối đen.

Hiển nhiên Cấm vệ quân đứng ngoài phòng cũng nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của hắn, cửa phòng đúng lúc này bị đá văng ra, một nhóm Cấm vệ quân nhìn tình cảnh trong phòng, kinh ngạc đứng bất động tại chỗ, trợn mắt há hốc mồm.

Chỉ thấy trên giường lớn, Lận tướng quân uy danh hiển hách đang bị một nữ tử yêu kiều đặt nằm dưới người, nữ nhân kia đang cầm một chiếc đai lưng quật tới tấp vào người hắn.

Mà hai mắt thiếu tướng quân lại quyến rũ mê ly, áo rách quần manh, lồng ngực trắng như ngọc đan xen mấy vệt đỏ tươi. Tóc dài tán loạn, môi đỏ mọng xinh đẹp, tuấn nhan ửng hồng, như vậy quả là mê hoặc không thể tả nổi.

Tình cảnh trong phòng chỉ có thể dùng hai chữ để hình dung, đó gọi là mê loạn. Làm người khác suy nghĩ miên man, làm người khác hít thở không thông, mê loạn.

Ngay tại lúc Cấm vệ quân đang âm thầm nuốt nước miếng, tự do thả trôi trí tưởng tượng, một tiếng hét lớn đã vang lên như muốn xuyên thủng cả tiểu viện.

“Ai cho các ngươi vào đây, khốn kiếp, ra ngoài hết cho bản tướng quân! Cút!”

Tiếng hét truyền đến, mang theo một chưởng phong mạnh mẽ, cửa phòng lúc nãy bị đá văng trong nháy mắt lại bị chưởng phong chụp đến, phanh một tiếng đóng sầm lại, che đậy màu sắc say đắm trong căn phòng, trong lúc ngẩn ngơ, nhóm người chỉ kịp nhìn thấy gương mặt của vị thiếu tướng quân hung ác như Tu La.

Cửa phòng đóng lại, những người vừa bị đánh vào thị giác mới kéo về được hồn mình, có người miệng đắng lưỡi khô, có người lộ ra vẻ khinh thường, có người trộm dựng thẳng hai lỗ tai, cũng có người đứng hai mặt nhìn nhau.

Nhưng ai trong Cấm vệ quân cũng không phải kẻ ngốc, từ tình cảnh vừa rồi lại không hiểu được sao?

Hiển nhiên, thiếu tướng quân của Lân quốc chính là một người cuồng chịu ngược, lại thích bị nữ nhân hành hạ! Đã bị đánh thành như vậy, cư nhiên còn có thể hưởng thụ…

Nhớ lại âm thanh mê ly lúc bọn họ vừa đến trước cửa, mọi người không khỏi cùng thổn thức.

“Cao đại nhân, còn…còn lục soát nữa không?” Một Cấm vệ quân liếm đôi môi khô nức tiến lên xin chỉ thị.

Cao Thuận ho nhẹ một tiếng, cả người không được tự nhiên vuốt vuốt quần áo, thế này mới vẫy tay nói: “Rút lui, rút lui. Còn lục soát cái gì!”

Cấm vệ quân như lấy được đại xá, đều đồng loạt rút lui.

Cao Thuận đưa mắt nhìn cửa phòng, thật không hiểu tại sao Nỗ Vương lại hoài nghi loại người như vậy, thiếu tướng quân Lân quốc này rõ ràng là…

Lớn lên như vậy không nói, còn làm ra những chuyện như vậy, khó trách người Lân quốc châm chọc hắn là tiểu bạch kiểm. Nhớ đến mùi hương trên xe ngựa ở cửa Trắc Vân đêm qua, vẻ mặt Cao Thuận càng thêm khinh thường, nhịn không được quay gót chân, bước nhanh rời khỏi Lân Cáp viện.

Tai nghe tiếng bước chân ngoài cửa đã xa dần, nơi nơi đều khôi phục sự tĩnh lặng, Khánh Nhiễm thở phào nhẹ nhõm, thả lỏng cơ thể đang khẩn trương.

Lúc này, trong lòng Lận Kì Mặc không biết là tư vị gì, vẻ mặt phức tạp, ủy khuất trừng mắt nhìn Khánh Nhiễm đang ngồi trên người mình, cảm thấy thật thương tâm.

Mà tinh thần Khánh Nhiễm đang buông lỏng, thân thể mềm nhũn nhưng vẫn ngồi kẹp chặt thắt lưng hắn. Lận Kì Mặc đau đớn kêu một tiếng, ánh mắt có chút mê man.

Ngoài cửa sổ đột nhiên có gió thổi vào phòng, lớp màn màu vàng trên giường lay động theo làn gió, đan vào mái tóc dài hỗn loạn của nữ tử, để lộ chiếc cổ xinh đẹp trắng ngà, làn gió thoáng lướt qua lòng hắn, để lại cảm giác run rẩy trong lồng ngực.

Khánh Nhiễm càng nghĩ càng thấy buồn cười, vui vẻ không kìm lại được, hai vai không ngừng run run, cuối cùng cười ha ha sảng khoái, ngã sang một bên giường.

Nghe tiếng cười thoải mái của nàng, mặt Lận Kì Mặc đen lại, thấy Khánh Nhiễm càng cười to hơn, khóe môi hắn bỗng nhiên nhếch lên, xoay người kẹp hai tay Khánh Nhiễm, cơ thể cao lớn lăn một vòng, lại đè nàng dưới người.

Khánh Nhiễm vội vàng thu tiếng cười, ho nhẹ mấy tiếng: “Không chơi, không chơi nữa.”

Lận Kì Mặc lạnh nhạt nhìn nàng, hơi hất hàm, nheo mắt nghiêng đầu nhìn, trong đôi mắt có vẻ đùa cợt.

“Hủy thanh danh của gia, còn muốn toàn thân trở ra sao?”

Hắn thấy mặt Khánh Nhiễm bắt đầu cảnh giác, lại bỗng nhiên buồn cười, nụ cười phóng khoáng mà mê người: “Nếu Nhiễm Nhiễm đã thích trò chơi này như vậy, Tứ lang chỉ đành ép buộc bản thân, từ chối quả là bất kính. Chẳng qua, Nhiễm Nhiễm vất vả đã lâu, vậy nên đến phiên Tứ lang rồi.”

Hắn nói xong liền cúi người xuống, nhẹ nhàng hà hơi vào tai Khánh Nhiễm, vừa lòng cảm nhận được thân thể phía dưới bắt đầu run rẩy.

“Ngươi…Ngươi đừng có làm càn, kế này chỉ có thể gạt được kẻ ngốc, nhưng không thể lừa được Địch Táp, ngươi nên mau chóng nghĩ ra biện pháp để đưa ta đi đi.” Khánh Nhiễm vội vàng nói.

Lận Kì Mặc lại không có phản ứng, vẫn cúi người xuống bên tai Khánh Nhiễm, thổi nhẹ vào tóc nàng: “Sao hả? Nhiễm Nhiễm sợ?”

Khánh Nhiễm thấy hắn càng ngày càng làm càn, thậm chí đôi môi mềm mại của hắn đã dán sát vào tai nàng, nàng kinh hô một tiếng vội vàng giãy dụa tránh né.

Lận Kì Mặc đang cúi người, cảm giác cơ thể Khánh Nhiễm cọ vào vết thương trước ngực, một trận đau đớn truyền đến, thân người theo đó run rẩy không ngừng.

Mùi máu nhàn nhạt hòa với hương thơm thiếu nữ mơ hồ trên người Khánh Nhiễm, tạo thành một loại hương vị xa lạ, giống như chiến trường và khuê các hòa hợp với nhau, làm cho người ta không kìm lòng được, tim đập dồn dập.

Hắn thở mạnh, cảm giác một luồng khô nóng rõ ràng đánh úp vào thân thể, nháy mắt thổi mạnh xuống bụng. Lận Kì Mặc cả kinh, không còn nhớ phải trêu chọc Khánh Nhiễm, nếu còn làm vậy chắc chắn sẽ nhóm lửa trên thân.

Hầu kết hắn khẽ nhúc nhích, nhanh chóng ấn một nụ hôn xuống tai Khánh Nhiễm, lúc nàng còn chưa kịp phản ứng, liền phi thân nhảy xuống giường, vội vàng với đai lưng bị nàng thả một bên, buộc lên hông, xiên xiên vẹo vẹo, lộ ra mảng ngực rắn chắc.

Bạch y, hồng ngân, quả thật trông rất đẹp mắt, hắn cười khổ một tiếng, quay đầu đối diện với ánh mắt nộ khí đằng đằng của Khánh Nhiễm, hắn khẽ nhếch miệng cười.

“Nếu gia không tìm được nương tử, Nhiễm Nhiễm phải chịu trách nhiệm đấy.”

Khánh Nhiễm lườm hắn một cái, lạnh lùng đứng dậy: “Ngươi phải mau nghĩ biện pháp đưa ta đi.”

“Không vội, ít nhất trong mấy ngày này sẽ không có người đến điều tra nữa.”

Nghe Lận Kì Mặc khẳng định, Khánh Nhiễm hơi nhíu mày. Dù ở đây an toàn hay không, chỉ riêng việc ở cùng thằng nhãi này, Khánh Nhiễm đã vạn lần không muốn, nàng muốn trốn khỏi đây.

Lận Kì Mặc bước nhanh tới, ngồi xuống giường, đưa tay chạm vào lọn tóc thả trước ngực nàng

Khánh Nhiễm cả kinh, đang muốn tránh ra sau, lại nghe Lận Kì Mặc cười nhạt.

“Ngưng Lộ đan.”

Khánh Nhiễm sửng sốt, khẽ chau mày: “Ngưng Lộ đan là gì?”

Tứ lang cầm tóc nàng, để sát vào mũi hít sâu, vẻ mặt say sưa: “Chỉ lan sinh sống ở vách núi sâu, không ai không lưu hương. Thật thơm.”

Người Khánh Nhiễm không khỏi run lên, rút lại lọn tóc đang cuốn trên ngón tay thon dài của hắn, lạnh lùng trừng mắt nói: “Rốt cuộc ngươi có nói hay không?”

Lận Kì Mặc bĩu môi: “Dùng Ngưng Lộ đan trên người ngươi thật lãng phí, ngươi vừa hung dữ vừa xấu xí, còn không có tâm can, thật không hiểu sao Phượng Anh lại để ý đến người như ngươi.”

Khánh Nhiễm cảm thấy nghi ngờ, kéo lọn tóc dài đưa lên mũi hít nhẹ, nhưng không ngửi ra hương gì.

“Ngưng Lộ đan được bào chế từ bảy loài hoa và bảy vị thuốc quý, phải giâm nát rồi ủ sôi mới thành, người dùng nó sẽ không có cảm giác gì, nhưng trên người sẽ lưu lại một hương lan nhàn nhạt. Chim Anh Tước có chút mẫn cảm với loại hương này, dù cách xa mấy trăm dặm nhưng chúng vẫn có thể tìm được vị trí chính xác của nó. Loài chim Anh Tước này chỉ có thể sống ở Diệu quốc, rất khó nuôi dưỡng, thường được nuôi trong hoàng cung để tạo phong cảnh, Nhiễm Nhiễm đã hiểu rõ rồi chứ?” Lận Kì Mặc nói xong, không quên quan sát ánh mắt của Khánh Nhiễm.

“Bảy thứ hoa trân quý?”

“Phải, đều là những vật hiếm có, vì thế Ngưng Lộ đan chính là trân phẩm, chỉ ăn một lần sẽ giữ hương cả đời. Hơn nữa nữ nhân dùng Ngưng Lộ đan còn có tác dụng giữ dung nhan, đối với người tập võ lại là thánh phẩm để đả thông kinh mạch. Thứ này ở toàn bộ Diệu quốc, e rằng không có hơn năm viên. Nhưng Phượng Anh lại cam tâm cho ngươi dùng, chậc chậc, thật không biết mắt để đâu.”

Theo lời nói của Lận Kì Mặc, sắc mặt Khánh Nhiễm ngày càng âm trầm, càng thêm vẻ lạnh lẽo. Năm đó Phượng Anh phái người đi theo nàng, nàng vốn tưởng cắt đuôi được những người đó thì đã trốn thoát, không ngờờ Phượng Anh lại có thủ đoạn này, thật đáng ghét.

“Có giải dược không?”

“Giải dược? Thứ này cũng không phải là độc, lại là thánh phẩm mà vạn lượng vàng cũng không mua được, còn muốn giải dược gì chứ!” Lận Kì Mặc kích động, nhưng vẻ mặt lại vui sướng khi thấy người khác gặp họa.

Khánh Nhiễm vừa nghe, hai mắt trừng lớn hơn, giọng nói lạnh lùng: “Ngươi không sợ Phượng Anh tìm được ta sẽ phá hỏng liên minh của Chiến quốc và Lân quốc sao?”

Lận Kì Mặc nhún vai: “Sợ thì có ích gì, trải qua chuyện vừa rồi, hiện tại hắn đã sớm biết. Sợ là bên ngoài Lân Cáp viện đã bị người của hắn bao vây.”

Khánh Nhiễm cả kinh, hơi chau mày: “Ngươi chuẩn bị đưa ta ra ngoài thế nào?”

“Sao ta lại muốn đưa Nhiễm Nhiễm ra ngoài? Tứ lang rất thích Nhiễm Nhiễm, còn muốn được thân cận với Nhiễm Nhiễm nhiều hơn. Vả lại, võ công của Nhiễm Nhiễm cao cường, cũng không cần Tứ lang phải nghĩ biện pháp.”

Lận Kì Mặc thong thả ngồi xuống cạnh tiểu bàn, lảy một hạt đậu phộng nhẹ nhàng ném lên, rơi vào miệng, vẻ mặt nhàn nhã.

Khánh Nhiễm cũng không vội, trong lòng biết hắn nhất định sẽ không để mình rơi vào tay Phượng Anh, nay bọn họ đã như chuồn chuồn cùng đậu trên một cọng cỏ, nàng cũng không cần lo lắng nhiều.

Nghĩ như vậy, nàng không quan tâm đến Lận Kì Mặc nữa, bèn khoanh chân ngồi trên giường, vận công ngự khí để điều trị nội thương.

Lận Kì Mặc thấy nàng như vậy thì hơi ngạc nhiên, thấy nàng đã nhắm mắt, hắn cũng không quấy rầy, tiếp được vài hạt đậu ném lên, ngồi ngây người một lúc, rồi kéo quần áo đi đến cửa phòng.

Đến trước cửa phòng, bước chân chợt khựng lại, nhớ tới tình cảnh vừa rồi, hai tay đang đưa ra lại có chút vô lực. Nếu cứ như vậy đi ra ngoài, thật không biết người khác sẽ dùng ánh mắt gì để nhìn hắn, hắn nuốt nuốt nước miếng, mũi nhẹ thở ra, lại hít sâu vào một hơi, thế này mới bất chấp tất cả, lắc mình bước khỏi phòng.

Khánh Nhiễm nghe thấy tiếng mở cửa bước ra ngoài, thì mở to mắt nhìn cánh cửa đang đóng chặt, không nhịn được cười khẽ. Sau đó mới khôi phục sắc mặt âm trầm, suy tư một hồi, một lần nữa nhắm mắt vận khí.

….

——————————-

Đăng Đồ Tử: là sĩ phu cùng thời với Tống Ngọc, từng vu khống Tống Ngọc là người háo sắc trước mặt vua nước Sở, nhưng sau đó lại bị Tống Ngọc dùng lời lẽ nói ngược lại, cuối cùng mang danh háo sắc vào mình. Từ đó Đăng Đồ Tử là từ để chỉ những người háo sắc. (Theo truyện Lân Nữ Khuy Tường)

Các bạn muốn đọc rõ câu chuyện có thể xem nguồn ở đây:  19

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s